Những trang đời lắng đọng

Những trang đời lắng đọng
VIỆT NAM CON ĐƯỜNG XANH
Hoàng Kim

Tôi yêu ảnh và thơ
thô mộc Nguyễn Tuấn Hạnh
Có một thời như thế
‘Ông Khoán Mười sống mãi’

Việt Nam con đường xanh
Những nghĩa sĩ danh hiền
Trung hiếu xối máu nóng
Để nhân dân vươn tới

Nước mắt anh hùng lau chẳng ráo,
thương vì hai chữ thiên dân” (*)
(*) Thơ của cụ Đồ Chiểu
Yêu quê hương đất nước anh hùng

MỘT THỜI NHƯ THẾ
Nguyễn Tuấn Hạnh

Nhân dịp đi từ Lào Cai về quê Hưng Yên ghé thăm Vĩnh Phúc nơi em trai áp út định cư cũng quê hương của nguyên bí thư Kim Ngọc (Ông Khoán Mười) với bao cảm xúc biết ơn và cảm động. Qua Yên Mỹ Hưng Yên quê bác Mười Cúc ” Nguyễn Văn Linh tổng bí thư khóa I V BCH Trung ương Đảng ” và quảng trường mang tên ông có mấy vần thơ sau

Ghé thăm ông
Ông Khoản Mười sống mãi
Đã một thời những ai từng trải
Phân phối phiếu, tem, sáng sớm xếp hàng
Ông Khoản Mười đưa kinh tế sang trang
“Tội đi trước cầm đèn – oan nghiệt ” *

Những tầm nhìn của ông hóa thành sự thật

Việt Nam giờ xuất khẩu gạo đứng đầu
Hết đói nghèo Ta biết vì đâu
Qua Hà Nội về quê ông Mười Cúc
Đường ông vạch trở thành hiện thực
Việt Nam giờ thành ” Rồng ” châu Á
Cùng đi lên bước ra biển cả
Sừng sững “quảng trường Nguyễn Văn Linh”
Tự hào thay người con của quê mình
Xưa chống Mỹ Sài Gòn quật khỏi
Anh là người lái con thuyền đổi mới
Để bây giờ mãi mãi sáng tên ông
Một thời đã qua
Em có nhớ không

(*) Tục ngữ ” cầm đèn chạy trước ô tô “

Hoàng Kim Bài viết mới trên TÌNH YÊU CUỘC SỐNG
CNM365, ngày mới nhất bấm vào đây cập nhật mỗi ngày

Video yêu thích
KimYouTube

Trở về trang chính Hoàng Kim Ngọc Phương Nam  Thung dung  Dạy và học  Cây Lương thực  Dạy và Học  Tình yêu cuộc sống  Kim on LinkedIn  Kim on Facebook Kim on Twitter

Những trang đời lắng đọng

Những trang đời lắng đọng
NGỐC PHƯƠNG NAM LÀ NGỌC
Hoàng Kim
Chúc mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam 20 11 Chúc mừng cô giáo Ngốc PhươngNam và quý sư Thầy Cô cùng đạo hữu. Gương sáng cô Ngốc PhươngNam gắn bó nhiều năm dạy và học Tiếng Anh DUY TUỆ THỊ NGHIỆP với nhà Chùa với sư Thầy Cô đạo hữu thật là hiếm có. Biển học vô bờ siêng năng là bến Sự thật tốt hơn nhiều lời nói. Từ bi trí tuệ thật ngưỡng mộ.

Những trang đời lắng đọng
Trung To LỜI TỰ SỰ

Chàng nông dân luôn say với đất
Mắt nhìn thẳng chân ga nhấn đều đều
Người nghiên cứu luôn tìm giống mới
Dù nắng mưa luôn vui vẻ yêu đời
Nhà kinh doanh luôn giữ chữ tín
Để nhà nông luôn giữ vững niềm tin
Làm thơ nhưng trình độ i tờ
Cơm, áo, gạo, tiền không mến khách thơ

Cảm ơn anh Trung To xin phép được lưu lại
https://hoangkimlong.wordpress.com/…/nhung-trang-doi…/

Video yêu thích
http://www.youtube.com/user/hoangkimvietnam

Trở về trang chính
Hoàng Kim  Ngọc Phương Nam  Thung dung  Dạy và học  Cây Lương thực  Dạy và Học  Tình yêu cuộc sống  Kim on LinkedIn  Kim on Facebook  KimTwitter  hoangkim vietnam

Những trang đời lắng đọng

Cà phê sáng với CNM365
THẦY CÓ NHỚ EM KHÔNG?

Một thanh niên nhìn thấy người thầy thời tiểu học của mình tại một đám cưới. Anh ta đến chào người thầy với tất cả sự kính ngưỡng:
-Thầy có nhớ em không ạ?
Thầy giáo nói:
– Thầy không nhớ lắm, hãy nói về em xem nào.

Người học trò nói: Em đã học lớp 3 của thầy hồi đó, em đã ăn cắp chiếc đồng hồ của một bạn trong lớp. Em chắc là thầy nhớ chuyện đó mà.

Một bạn trong lớp có một chiếc đồng hồ rất đẹp, vì vậy em quyết ăn trộm nó. Bạn ấy khóc và méc với thầy có người cắp đồng hồ của bạn.

Thầy bảo cả lớp đứng cho thầy soát túi. Em nhận ra rằng hành động của mình sẽ bị phơi bày ra trước mặt tất cả các học sinh và giáo viên. Em sẽ bị gọi là thằng ăn cắp, một kẻ nói dối và hạnh kiểm của em sẽ bị hoen ố mãi mãi.

Thầy đã bắt chúng em đứng quay mặt vào tường và nhắm mắt lại. Thầy soát đã từng chiếc túi, và khi lấy chiếc đồng hồ từ túi của em, thầy tiếp tục soát đến túi của bạn cuối cùng. Xong xuôi, thầy kêu chúng em mở mắt ra và thầy ngồi xuống ghế. Em sợ thầy sẽ bêu em ra trước các bạn.

Thầy giơ cái đồng hồ cho cả lớp thấy và đưa trả lại cho bạn ấy. Thầy không bao giờ nêu tên người ăn cắp chiếc đồng hồ. Thầy không nói với em một lời và không bao giờ đề cập chuyện đó với bất cứ ai.

Suốt những năm tiểu học, không một giáo viên hay học sinh nào nói về với em về chuyện ăn cắp đồng hồ.

Em nghĩ em Thầy đã cứu vớt cho nhân phẩm của em ngày đó. Thầy không nhớ em sao? Sao thầy lại không nhớ em được, thưa thầy?

Em chắc là thầy phải nhớ câu chuyện em đã ăn cắp cái đồng hồ và thầy không muốn làm em xấu hổ. Đó là một câu chuyện không thể nào quên.

Người thầy đáp:
-Thầy không thể nào nhớ được ai đã lấy cắp cái đồng hồ ngày đó, bởi vì khi thầy soát túi tất cả các em, thầy cũng nhắm mắt mà.

Trong đời sống, chúng ta cần phải sáng suốt trong mọi hành xử. Có những người cần động viên, có những người cần cố vấn, có những người cần giám sát. Một người dẫn dắt phải biết vun xới chứ không phải là triệt hạ.

Nhị Tường (dịch)
Những trang đời lắng đọng,
cảm ơn Kim Hoa đã chia sẻ
Hoàng Kim (sưu tầm)

HỘP CƠM CUỐI CÙNG CỦA MẸ.

-“ Chị lại đến đây rồi !”
Giọng tôi quát lên khi nhìn thấy mẹ Dũng tay xách hộp cơm đến cho cậu bé, bởi trường chúng tôi có quy định không cho phụ huynh mang cơm cho học sinh.

-“ Thầy giáo à…!”
-“Trời ơi, không phải tôi đã nói với chị rồi sao, trường học không cho phụ huynh mang cơm đến cho học sinh. Nếu ai cũng như chị thì trước cổng trường sẽ đông nghịt người, như vậy, chúng tôi làm sao để cho học sinh nghỉ giải lao đây?”

-“ Tôi biết, tôi biết…”
-“ Biết rồi mà vẫn mang đến, đây gọi là biết rõ sai nhưng vẫn làm. Chị không biết đường để cậu bé tự mang đi sao?”
-“ Tôi biết rồi, tôi biết rồi!”

Những lời của người mẹ kiên quyết mang cơm đến cho con thế này, không biết tôi đã nghe bao nhiêu lần rồi.
Cứ mỗi lần đến buổi trưa, các vị phụ huynh đến đưa cơm lẫn vào học sinh nghỉ giải lao thật không biết ai ra ai nữa.

Dũng là cậu học sinh ít nói, sống nội tâm. Có một lần trong giờ học, nhìn thấy cậu bé gật gà gật gù, tôi liền nhắc nhở. Nhưng cậu ta cứ như thế ngủ gật từ đầu đến cuối buổi học, tôi bực mình không chịu được liền gọi cậu ta lên hỏi lý do tại sao , câu trả lời của cậu bé khiến mọi tức giận trong tôi dần biến mất.
-“Thưa thầy, vì tối qua mẹ em phải vào cấp cứu trong bệnh viện nên…”
-“ Mẹ em bị sao?”
-“ Mẹ em bị ung thư phổi ạ!”

Tôi bàng hoàng, trong lòng nghĩ đến thân hình yếu ớt của Dũng, nếu không may điều bất hạnh xảy ra với em thì em sẽ làm thế nào để sống tiếp đây. Nghĩ đến đó, sống mũi tôi cay cay.

Trong bữa cơm, nhìn thấy vợ tôi đang cho con ăn cơm tôi chợt nghĩ đến hình ảnh mẹ Dũng luôn giấu để đưa cơm cho em.

Hôm sau, sau khi tan làm, tôi đạp xe đến bệnh viện nơi mẹ Dũng đang chữa bệnh. Mấy hôm không gặp, tôi suýt không nhận ra bà ấy nữa, sức tàn phá của bệnh tật thật đáng sợ. Bà ấy nhìn thấy tôi và vô cùng ngạc nhiên, bà cố đứng dậy, nhưng vừa ho một trận thì người đã liêu xiêu như sắp đổ.

-“Chị cứ nằm nghỉ đi, không cần đứng dậy đâu!”
-“ Thầy!…Cảm ơn thầy!”
Mẹ Dũng cố gắng gọi, giọt nước mắt cứ lăn dài trên má.
Đứng ngoài hành lang bệnh viện, bố Dũng nói với tôi:
-“ Bà ấy chỉ còn sống được mấy ngày nữa thôi, tôi…tôi thực sự không biết phải làm thế nào nữa?”

Nhìn thấy nỗi đau tột độ trong lòng người chồng ấy, tôi không thể không đau xót.
Trở về trường, tôi kể lại mọi chuyện với thầy Hiệu trưởng trường:
-“ Bố cậu bé cũng đã hơn 60 rồi, giờ mẹ cậu lại sắp từ bỏ thế giới này, chúng ta nên phát động một đợt quyên góp trong toàn trường, bất kể là bao nhiêu thì cũng trợ giúp cho gia đình được phần nào đó”.
Thầy Hiệu trưởng liền bằng lòng ngay.

Qua mấy ngày phát động thông báo quyên góp, chúng tôi góp được 563.600.000 đ và chuyển đến bệnh viện nơi mẹ em đang chữa bệnh. Lúc đó, mẹ Dũng đã rơi vào trạng thái hôn mê.
-“ Chúng tôi chuẩn bị đưa bà ấy về nhà vào ngày mai”
Khuôn mặt của bố em biến sắc, trắng bệch, vừa nghe xong, tim tôi đau nhói.

-“ Thầy giáo có thể giúp tôi một việc này được không?”
-“ Anh cứ nói, chỉ cần làm được, tôi sẽ cố gắng hết sức”.
Mấy ngày trước, bà ấy cứ nắm chặt tay Dũng và nói: “Từ nay, mẹ không còn mang cơm cho con được nữa rồi!”
-“ Tôi muốn nhờ thầy giáo hãy để cho bà ấy đưa cơm cho Dũng lần cuối cùng để khi ra đi bà ấy được thanh thản, mong thầy giúp đỡ”.
Tôi không thể không đồng ý.

Buổi trưa, chiếc xe cấp cứu còi inh ỏi đi đến trước cổng trường tôi.
Bố Dũng cùng một vị y tá đỡ chiếc giường mà mẹ em đang nằm xuống. Lúc này, tôi không cầm nỗi nước mắt, đứng sang bên cạnh.
-“Đến rồi! Đến rồi!”
Bố Dũng mua sẵn một hộp cơm, mẹ Dũng nằm trên giường bệnh yếu ớt đưa tay ra cầm lấy.
Ở bên kia cánh cổng trường, Dũng đưa tay ra đón lấy hộp cơm mẹ đưa.

-“ Mẹ ơi!” Dũng bật khóc nức nở.
Lúc đó, tôi chứng kiến tận mắt mọi chuyện, hình như mẹ em muốn nói lời gì đó nhưng không thể nói nên lời.
-“Mẹ ơi, con không muốn…con không muốn rời xa mẹ đâu!” Dũng vừa khóc vừa hét lên như thế.

Tôi đứng bên cạnh cũng khóc như mưa, tôi càng giận mình hơn vì trước đây đã từng tàn nhẫn với mẹ em.

Ngày hôm sau, mẹ em qua đời. Sau đó một ngày, bố Dũng đến văn phòng của tôi, đưa cho tôi một cái túi giấy.

-“Thầy giáo à, đây là số tiền mà các thầy và các cháu học sinh quyên góp cho tôi, tôi thấy trong trường còn rất nhiều học sinh cần đến số tiền này, vì vậy tôi đem trả lại cho thầy. Cảm ơn tấm lòng của các thầy và các cháu học sinh!”.

Sau đó, hàng ngày tôi đều nói chuyện với Dũng, tôi sợ em không vượt qua được nỗi đau mất mẹ.
-“Thưa thầy! Thầy yên tâm ạ, thầy không phải lo lắng cho em đâu ạ!” Dũng nói với tôi như thế.
-“Em đã sớm biết được mẹ sẽ ra đi rồi ạ! Không phải là em không muốn nghe lời dặn của thầy, nói với mẹ đừng đưa cơm đến nữa nhưng vì trong ngày chỉ có buổi trưa em mới được ăn cơm mẹ nấu thôi ạ!”
Tôi bỗng run lên :”Tại sao vậy?”

Mẹ em rất yếu, mọi việc trong nhà đều do bố làm hết, nấu cơm cũng vậy ạ. Chỉ có buổi trưa bố vắng nhà, mẹ em mới giấu bố để làm cơm cho em. Mẹ em cứ nhất quyết phải mang cơm đến cho em…”
Nói xong, Dũng òa khóc…

Những trang đời lắng đọng,
cảm ơn Kim Hoa đã chia sẻ
Hoàng Kim (sưu tầm)

SỰ LƯƠNG THIỆN KHÔNG CẦN QUA SÁT HẠCH !

Một ngày nọ, có một người đàn ông tên là Walter Salles vào thành phố làm việc, ông đi ngang một cậu bé đánh giày khoảng mười mấy tuổi ở quảng trường nhà ga xe lửa, cậu bé đánh giày hỏi ông:

– “Thưa ông, xin hỏi ông có cần đánh giày không ạ?”

Walter cúi đầu nhìn đôi giày chưa quá bẩn của mình, ông lắc đầu từ chối. Khi Walter chuẩn bị đổi tàu thì cậu bé lúng túng, ngượng ngùng, đôi mắt ánh lên sự cầu xin:

– “Thưa ông, cả ngày nay cháu chưa ăn gì rồi, xin ông có thể cho cháu vay một chút tiền được không ạ? Cháu sẽ cố gắng đánh giày, một tuần sau cháu sẽ trả lại tiền cho ông!”.

Walter nhìn cậu bé trước mặt mặc bộ quần áo rách rưới, cả người gầy gò, thế là ông móc túi đưa cho cậu bé vài đồng xu. Cậu bé vô cùng cảm kích nói lời cảm ơn ông rồi chạy đi như bay.Khi đó, Walter nghĩ thầm:

– “Lại là một thằng nhóc lừa đảo…” và rồi ông đã quên bẵng đi…

Cho đến vài tuần sau, Walter lại đi ngang qua trạm xe lửa, đột nhiên ông nghe thấy giọng nói từ xa vọng lại:

– “Thưa ông, xin ông đợi một lát!”.

Khi đó, ông nhìn thấy một cậu bé gầy gò chạy đến đưa cho ông mấy đồng xu, lúc này Walter mới nhận ra cậu bé này chính là đứa bé đánh giày đã mượn ông tiền.
Cậu bé vừa thở hổn hển vừa nói:

– “Cháu đã đợi ông ở đây rất lâu rồi, rốt cuộc hôm nay cũng đã trả được tiền cho ông”.
Walter cầm trong tay những đồng xu còn ướt đẫm mồ hôi của cậu bé, đột nhiên ông cảm thấy đứa trẻ này thật đặc biệt.

Thế nên bỗng nhiên ông có một suy nghĩ, ông thấy cậu bé này rất phù hợp với hình tượng nam chính trong kịch bản mới của mình.

Hóa ra Walter là một đạo diễn và khi đó ông đang chuẩn bị phần tiền kỳ cho bộ phim, ông đã quan sát các sinh viên của trường diễn xuất không dưới một trăm lần, nhưng đều không vừa ý.

Lúc này, ông nhận ra rằng cậu bé này có thể là nam chính trong bộ phim của ông. Và rồi ông lấy vài đồng xu ra và nói với cậu bé rằng:

– “Số tiền này là chính tôi muốn cho cháu, không cần trả lại. Ngày mai cháu hãy đến văn phòng đạo diễn ở công ty điện ảnh trong thành phố tìm tôi, tôi sẽ cho cháu một niềm vui bất ngờ lớn hơn”.

Nói xong, Walter rời đi, trong lòng cảm thấy rất ấm áp và bắt đầu hy vọng vào cậu bé này.

Hôm sau, bảo vệ công ty điện ảnh nói với Walter rằng trước cửa có một nhóm trẻ con mặc quần áo rách rưới đến.

Walter vô cùng ngạc nhiên, ông đi ra cửa thì thấy cậu bé ngày hôm qua chạy đến, vui vẻ nói:
– “Thưa ông, họ đều cũng là trẻ mồ côi lưu lạc không có cha mẹ giống như cháu, các bạn ấy cũng hy vọng có được niềm vui bất ngờ ạ!”

Walter không thể nào ngờ được một cậu bé vô gia cư nghèo khó lại lương thiện đến thế. Nhưng sau khi quan sát, ông nhận ra quả thật là có vài đứa trẻ khác trong số đó phù hợp với vai nam chính trong kịch bản của ông hơn.

Dù vậy cuối cùng Walter đã quyết định chọn cậu bé đánh giày này và ông viết trong hợp đồng lý do mà ông chọn cậu bé là:
– “Sự lương thiện không cần qua sát hạch”.

Cậu bé này chính là Vinícius de Oliveira người Brazil, cậu chủ nhỏ trong bộ phim “Central Station” (hay “Central do Brasil”) nổi tiếng của đạo diễn Walter Salles, bộ phim này đã nhận được hơn 50 giải thưởng, chiến thắng giải “Phim nói tiếng nước ngoài hay nhất” tại Quả Cầu Vàng 1999 và còn nhận được 2 đề cử Oscar năm đó.

Vài năm sau, Vinícius de Oliveira cũng mở một công ty điện ảnh và làm chủ tịch, anh còn viết một quyển tự truyện có tên là “Cuộc đời diễn viên của tôi”.

Trên trang bìa trong của quyển sách có dòng chữ viết tay của ông Walter:
“Sự lương thiện không qua sát hạch”
và đánh giá của ông về Vinícius de Oliveira:
“Vì lòng lương thiện, cậu từng đem cơ hội nhường cho người khác; cũng vì sự lương thiện ấy, cơ hội trong cuộc đời chưa từng bỏ qua cậu”.
Nguồn st

Dạ! Nếu được lựa chọn xin hãy lựa chọn sự thiện lương. Hãy sống vì mọi người, vì ai cũng xứng đáng được yêu thương.

Những trang đời lắng đọng,
cảm ơn Kim Hoa đã chia sẻ
Hoàng Kim (sưu tầm)

Vinícius de Oliveira
“Cuộc đời diễn viên của tôi”

Tiểu sử
Vinícius Campos de Oliveira sinh ngày 18 tháng 7 năm 1985 tại Bonsucesso, Rio de Janeiro, là một diễn viên người Brazil . Anh được mẹ Juçara nuôi, cùng với một anh trai và hai em gái. Vinícius và anh trai làm ‘cậu bé đánh giày’ trước khi kết thúc cuộc gặp gỡ với đạo diễn Walter Salles, chính trong lúc Vinícius Campos de Oliveira đi đánh giày. Đạo diễn Walter Salle, vì cảm động trước sự lương thiện của cậu bé đánh giày lương thiện này nên đã mời anh đến thử nghiệm màn hình cho một vai diễn viên nhí trong một bộ phim sắp tới của ông.

Nghề nghiệp

Năm 1997, Vinícius Campos de Oliveira đã được chọn trong số gần 2.000 ứng cử viên để đóng vai Josué trong “Nhà ga trung tâm Sallesa” cùng với Fernanda Montenegro. Bộ phim được giới phê bình đánh giá cao và đưa Vinícius Campos de Oliveira vào sự nghiệp với tư cách là một diễn viên nhí, trình bày các chương trình như Đá “Alô Vídeo Escola” và “Que bicho é esse?” trên Canal Futura từ tháng 6 năm 1998 đến tháng 3 năm 2000. Ông cũng tham gia bộ phim “telenovela Suave Veneno trên Globo TV” và tái hợp với Walter Salles để thực hiện trong bộ phim “Phía sau mặt trời” trong giai đoạn này.

Vinícius Campos de Oliveira cũng bắt đầu thành diễn viên nhà hát vào khoảng thời gian này, biểu diễn trong một sản phẩm của Carlos Muffond de Andrade, Jovem Drumond, ra mắt vào tháng 11 năm 2000 và đi lưu diễn khắp đất nước, với sản phẩm “They Do Not Wear Black-Tie” của họ,. giữa tháng 3 và tháng 5 năm 2001. Ông cũng xuất hiện trong sản phẩm của Anamaria Nunes “The Trianon Generation” trong năm 2004.

Năm 2008, Vinícius Campos de Oliveira đóng vai chính trong Walter Salles và Daniela Thomas, “Linha de Passe”, được đề cử giải Cành cọ vàng tại Liên hoan phim Cannes năm đó. Ông cũng có một vai chính trong bộ phim Neon Bull 2015, được đánh giá cao và giành giải Grand Prix tại Liên hoan phim quốc tế Warsaw lần thứ 31 và Giải thưởng đặc biệt Horizons của Ban giám khảo tại Liên hoan phim quốc tế Venice lần thứ 72.

Thư mục chi tiết và phim liên quan về Vinícius Campos de Oliveira mời xem tại https://www.papodecinema.com.br/artistas/vinicius-de-oliveira/

Số phận đôi khi cho chúng ta những may mắn bất ngờ như chuyện “Nhà ông ngoại của em” trong “Đến với bài thơ hay“, nhưng trước trên hết vẫn là nhân cách lương thiện và nghị lực vươn tới. Vinícius de Oliveira một cậu bé đánh giày đã lọt vào mắt xanh của Walter Salles nhờ sự lương thiện là bài học lớn. Vinícius de Oliveira vài năm sau cũng mở một công ty điện ảnh và làm chủ tịch, anh còn viết một quyển tự truyện có tên là “Cuộc đời diễn viên của tôi”. Trên trang bìa trong của quyển sách có dòng chữ viết tay của ông Walter Salles “Sự lương thiện không qua sát hạch” và đánh giá của ông về Vinícius de Oliveira: “Vì lòng lương thiện, cậu từng đem cơ hội nhường cho người khác; cũng vì sự lương thiện ấy, cơ hội trong cuộc đời chưa từng bỏ qua cậu”.

Những trang đời lắng đọng,
cảm ơn Kim Hoa đã chia sẻ
Hoàng Kim (biên soạn từ Vinícius de Oliveira bản tiếng Anh và chuyển thể tiếng Việt )

Những trang đời lắng đọng,
cảm ơn Kim Hoa đã chia sẻ
Hoàng Kim (sưu tầm, tuyển chọn, biên soạn)

Sống ngay với hiện tại Thanh thản và an lạc Như vầng trăng cổ tích Hoa mẹ hiền trong mơ

NHỮNG TRANG GIẤY TRẮNG
Kim Hoa

Một buổi chiều muộn, khi những ánh hoàng hôn cuối cùng vừa tắt, trên bờ biển vắng, một cô gái trẻ một mình dạo bước trên cát với đôi bàn chân không.

Cô dừng bước, quay nhìn đằng sau với ý muốn xem lại những dấu chân mình đã để lại trên cát. Nhưng không có gì, sóng đã xóa sạch. Cô định đi tiếp, song vừa quay lại cô đã phải giật mình hoảng hốt vì hình ảnh trước mặt: bên một đống lửa đang cháy, một bà già ngồi cuộn mình trong chiếc mền, chậm rãi lật từng trang một cuốn sách.

Cô gái cố trấn tĩnh, tiến lại gần bà lão và hỏi: “Bà từ đâu tới? Chỉ mới đây thôi, cháu không hề thấy bà? Bà làm cách nào mà đã nhóm được đống lửa này một cách nhanh chóng như vậy?”. Với giọng nói chậm rãi và rõ ràng, bà lão đáp, không nhằm vào câu hỏi của cô gái: “Hãy ngồi xuống đây với ta, con gái. Ta có cái này cho con xem”.

Cô gái ngồi xuống bên đống lửa, đón nhận cuốn sách từ tay bà lão thần bí. Cô tò mò lật giở cuốn sách và vô cùng sửng sốt khi đọc thấy những dòng chữ viết về cuộc đời mình, về tất cả những gì diễn ra với cô từ khi mới sinh ra cho đến lúc này.

Cô đã đọc hết trang sách viết về cuộc gặp gỡ kỳ lạ giữa mình và bà lão bên đống lửa trên bãi biển vắng này. Lật sang trang tiếp theo, nhưng nó là trang giấy trắng.

Cô vội vã tìm kiếm ở những trang còn lại, nhưng cũng không có một chữ nào, chúng hoàn toàn là những trang giấy trắng. Vô cùng hoang mang, với ánh mắt cầu cứu, cô nhìn bà lão:

– Điều này có nghĩa là cuộc đời cháu sẽ kết thúc tại đây, ngay lúc này?

– Không, con gái. Nó có nghĩa là từ đêm nay, cuộc sống của con mới bắt đầu.

Trong chốc lát, bà lão cầm lại cuốn sách, bắt đầu xé từng trang, từ trang đầu tiên với những dòng chữ về cuộc đời cô gái từ khi mới được sinh ra, đưa chúng về phía ngọn lửa, để cho lửa liếm cho đến lúc thành than.

Bà lão đốt cho đến hết những trang giấy có chữ mà cô đã đọc. Xong xuôi, bà đưa cho cô gái phần còn lại của cuốn sách, toàn bộ là những trang giấy trắng:

– Con xem, sóng đã xóa hết dấu chân của con trên cát. Quá khứ của con không bao giờ trở lại, không bao giờ.

Chỉ có hiện tại mới là thực tế. Mỗi khoảnh khắc hiện tại đều là một sự bắt đầu của cuộc đời con và chính là cuộc sống mà con cần nắm giữ. Không có sự trở lại lần thứ hai, mỗi giây phút hiện tại.

Quan trọng hơn tất cả, mỗi ngày mới đều mang đến cho con một cơ hội để yêu, để sống và cơ hội đó không bao giờ trở lại lần thứ hai.

Tương lai của con, con được tự do lựa chọn theo ước mơ của chính con.

Và trên những trang giấy còn trắng này, chính con là người viết tiếp những dòng chữ về cuộc đời mình.

Rồi, cũng đột ngột như khi xuất hiện, bà lão cùng đống lửa biến mất trong bóng đêm…

Cuộc đời của bạn và của tôi cũng giống như cô gái trẻ nọ và tất cả mọi người – quá khứ là những gì chúng ta đã viết trên cát, sóng sẽ xóa đi tất cả; tương lai là những gì chính ta sẽ viết trên những trang giấy trắng, từ hôm nay, ngay giờ phút hiện tại này. Viết gì đây, cho cuộc đời của chính mình…
– St –

Võ Thanh Hải
Đại Sứ Nụ Cười

Quá khứ đã qua rồi
Vị lai còn chưa tới
Sống ngay với hiện tại
Thanh thản và an lạc

Bài viết mới trên TÌNH YÊU CUỘC SỐNG
CNM365, ngày mới nhất bấm vào đây cập nhật mỗi ngày

Video yêu thích
KimYouTube

Trở về trang chính
Hoàng Kim  Ngọc Phương Nam  Thung dung  Dạy và học  Cây Lương thực  Dạy và Học  Tình yêu cuộc sống  Kim on LinkedIn  Kim on Facebook; Kim on Twitter