Lộc xuân

LỄ CHÙA
thơ và ảnh của cụ Đỗ Hoàng Phong 92 tuổi

Nhớ hôm mình đến thăm chùa
Mà sao ai lỡ bỏ bùa cho tôi
Tương tư hết đứng lại ngồi
Bao giờ mở hội cho tôi lễ chùa.

LỘC XUÂN
Hoàng Kim nối vần ‘Lễ chùa’ của cụ Đỗ Hoàng Phong

Thơ Người lãng đãng mộng mơ
Thung dung thanh thoát ngẫn ngơ lòng người
Miền đất nhớ lộc xuân ơi
Hoa Người Hoa Đất để tôi lễ chùa.


THĂM BẠN
Vầng trăng soi đáy nước
Lâm Cúc ngồi ngắm ao
Hoàng Kim dạo vườn trúc
Rằm xuận lặng trời cao.



Rằm Xuân hoa như sao
Vườn Trăng reo sáo trúc
Hoàng Kim vui non nước
Lâm Cúc mừng bạn thăm

LÂM CÚC NGỌC TRONG ĐÁ
Hoàng Kim

Nhà thơ lắng trong đời
Cần chỉ một bài thôi
Thơ Lâm Cúc Đãi Trăng
Chùm thơ hay ám ảnh

Trăng rằm và Đãi Trăng
Ngắm Vầng trăng cổ tích
Hát vu vơ Tháng Ba
Không hẹn hò đời hóa hoang vu

Ngọc cho đời và nắng cho thơ
Bài thơ viên đá thời gian
Anh mời em uống rượu ngắm trăng
Lắng khúc nhạc đồng quê miền đất nhớ.


https://youtu.be/ioLDY8mQkGE

Ta hẹn em uống rượu ngắm trăng

Hoàng Kim

Thân tặng Lâm Cúc

Ta hẹn em uống rượu ngắm trăng
Mấy khi đời có một người tri kỷ?
Nâng chén nhé!
Trăng vàng như giọt lệ
Buồn ư em?
Trăng vằng vặc trên đầu!

Ta nhớ Anh ta xưa mưa nắng dãi dầu
Khi biệt thế gian chọn trăng làm bạn
“Trăng tán trời mưa, trăng quầng trời hạn”
Dâu bể cuộc đời đâu chỉ trăm năm?

Mười lăm trăng qủa thật tròn
Anh hùng thời vận hãy còn gian nan
Đêm trăng nhát cuốc xới vàng
Trăng dòm, ta hẹn, trăng càng dòm thêm
Đất vàng, vàng ánh trăng đêm
Đêm khuya, ta với nàng quên nhọc nhằn (1)

Ta mời em uống rượu ngắm trăng
Mấy khi đời có một người tri kỷ?
Nâng chén nhé!
Trăng vàng như giọt lệ
Vui ư em?
Trăng lồng lộng trên đầu!

Ta nhớ Bạn ta vào tận vùng sâu
Để kiếm tìm ta, người thanh xứ núi
Cởi bỏ cân đai xênh xang áo mũ
Rượu đế, thưởng trăng, chân đất, đũa tre.

Hoa mận chờ trăng nhạt bóng đêm
Trăng lên vời vợi vẫn êm đềm
Trăng qua vườn mận, trăng thêm sáng
Mận đón trăng về, hoa trắng thêm

Ta cùng em uống rượu ngắm trăng
Ta có một tình yêu lặng lẽ
Hãy uống đi em!
Mặc đời dâu bể.
Trăng khuyết lại tròn
Mấy kẻ tri âm?

Trăng sáng lung linh, trăng sáng quá!
Đất trời lồng lộng một màu trăng
Dẫu đêm khuya vắng người quên ngắm
Trăng vẫn là trăng, trăng vẫn rằm

Hoàng Kim

1) Hoàng Ngọc Dộ. Cuốc đất đêm

Không hẹn hò đời hóa hoang vu

Nguyễn Lâm Cúc

Hôm nay buồn lại bày tiệc gọi trăng
Lại mời rượu
Lại bưng sông ra uống
Đặt lên mâm những quả tình nẫu chín
Hái từ vườn ấp ủ trăm năm

Nào,
Cạn ly nhé trăng!
Chớ có chau mày mà xôn xao vằng vặc
Mây bạc đầu còn lang thang như hành khách
Dưới vòm trời nơi nao chẳng cô đơn?

Chốn ồn ào chắc gì đã vui luôn?
Nói nhiều, cười nhiều. Mấy câu là thật
Đâu hay gì khi khoe sầu chất ngất
Nhưng ít ra đó là nỗi lòng ta

Nào,
Nghiêng sông, rót nữa trăng ha!
Muôn thuở tràn trên chén đầy dâu bể
Trăng ơi!
Ta có một tình yêu lặng lẽ
Không hẹn hò đời hóa hoang vu.

Đãi trăng

Nguyễn Lâm Cúc

Hôm nay nhàn ta mở tiệc mời trăng
Để thỏa thích bưng dòng sông ra uống
Bày lên mâm là dạt dào cảm hứng
Bạn tri âm, bạn có vui cùng?

Này trăng, trăng chớ ngại ngần
Cạn ly nhé. Sông có vơi cũng mặc.
Say thì say nhưng đừng khóc!
Trần gian…cứ mặc kệ trần gian.

Hát vu vơ

Nguyễn Lâm Cúc

Trần gian một chuyến rong chơi
Thấy trăng giữa chợ, đông người vỗ tay
Mua vui một cuộc rõ hài
Gọi trăng, trăng khẽ chau mày rồi thôi…

Gõ sênh, vỗ phách, tôi cười
Nghêu ngao cất giọng hát lời bốn phương

Đó đường, đây đường, kia đường
Mà sao phải cứ đoạn trường bước đi
Buốt làm sao câu trở về
Có bằng ngồi tạm vĩa hè…mà chơi

Tình ơi! Nghĩa ơi! Thương ơi!
Bao lần ngoảnh lại gọi người khản khô
Tưởng sông rồi lại tưởng đò
Những lất phất ấy…chỉ bờ lau thưa


CUỘC HỘI NGỘ TƯƠNG PHÙNG TRONG VĂN CHƯƠNG GIỮA TIỀN NHÂN VÀ HẬU THẾ CÁCH XA NHAU 6 THẾ KỶ: CỤ TRẠNG TRÌNH – TIẾN SĨ HOÀNG KIM !

Lê Quang Vinh

Sáng nay Rằm Nguyên tiêu Mậu Tuất (tưng mơ 2/3/2018), tôi vập vô đọc “NGÀY XUÂN ĐỌC TRẠNG TRÌNH” của người em thân thương làng Minh Lệ – Tiến sĩ, Nhà nông học Hoàng Kim. Mới đọc xong đoạn dẫn bài, tôi đã phải thảng thốt viết vài lời sốt dẻo gửi đến tác giả cùng bạn đọc (comment):

Lê Quang Vinh:

“Riêng “NGÀY XUÂN ĐỌC TRẠNG TRÌNH” của Hoàng Kim, là cả một công trình khảo cứu sâu rộng, tâm huyết.

Tôi chưa kịp đọc hết, chỉ qua lời dẫn thôi đã thấy Hoàng Kim công phu đến nhường nào – khi mở ra bao thứ cần cho mỗi người trong kho báu văn hoá “Nguyễn Trạng” (Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm).

Ngày “Nguyên tiêu” năm nay (Mậu Tuất – 2018), thật có ý nghĩa hơn khi được tiếp xúc với nguồn dưỡng sinh trí tuệ, tình yêu cao khiết do Tiến sĩ Hoàng Kim đưa lại trên trang văn của mình cho mọi người.

Khâm phục và cảm ơn tác giả rất nhiều.

Chúc Cậu cùng cả nhà thật khoẻ, hạnh phúc!”.

(Tôi hay gọi xưng Hoàng Kim là “Cậu”, theo nghĩa thay các con bên vợ mình).

Đến giữa trưa, mở bài ra định đọc tiếp, đã thấy hồi đáp của Cậu ấy:

Hoàng Kim:
“Cám ơn anh Lê Quang Vinh. Rằm Nguyên tiêu đối với chị Hoàng Huyền (FB “Huyen Hoang”) và em Hoàng Kim là rất đặc biệt: Đêm Nguyên tiêu năm 1994 lúc gần nửa đêm là sự rời khỏi dương thế của người thầy người anh Hoàng Ngọc Dộ với di ngôn khắc trên mộ chí ‘Dặn con cháu khiêm nhu, cần kiệm’ thắp lửa (các) dòng họ Hoàng – Trần – Lê – Nguyễn ở đất phương Nam. Đêm Nguyên tiêu Giáp Ngọ (1954) cũng là ngày sinh của Hoàng Kim lúc gần nửa đêm trăng rằm. Đêm nguyên tiêu Mậu Thân (1968) là đêm thơ ‘Khát vọng’ với các bài thơ ám ảnh: VẦNG TRĂNG CỔ TÍCH Hoàng Ngọc Dộ. “Bóng đêm trùm kín cả không trung/ Lấp lánh phương Đông sáng một vừng/ Mây bủa mây giăng còn chẳng ngại/ Ngắm nhìn trần thế bạn văn chương”. CUỐC ĐẤT ĐÊM Hoàng Ngọc Dộ Hoàng Kim. “Mười lăm trăng qủa thật tròn/ Anh hùng thời vận hãy còn gian nan/ Đêm trăng nhát cuốc xới vàng /Trăng dòm, ta hẹn, trăng càng dòm thêm/ Đất vàng, vàng ánh trăng đêm/ Đêm khuya, ta với nàng quên nhọc nhằn”. Gia đình của Hoàng Kim thuở đó là trong cơn hoạn nạn cùng cực: Nhà nghèo. Anh Hoàng Trung Trực năm 1963 xung phong đi bộ đội trước tuổi, vào chiến trường để cha không đi dân công hỏa tuyến (mà) ở lại quê nuôi mẹ ốm và các em; chị Hoàng Thị Huyên lấy chồng thực sớm khi vừa qua tuổi “vị thành niên”. Ngày mồng Ba Tết Giáp Thân (1964) mẹ mất. Cha bán nhà, bò cùng mọi tài sản có được để quyết cứu mẹ nhưng không tài nào cứu được; Anh Hoàng Ngọc Dộ dạy cấp 1 về dắt em út Hoàng Kim đi học cấp 2 ở Pháp Kệ và cấp 3 Bắc Quảng Trạch ở Phù Lưu, chia sẻ gánh nặng cho bố nuôi chị Huyen Hoang học cấp 3 Nam Quảng Trạch. Chị Huyen Hoang quá khổ sau phải chuyển qua học trường cấp 3 Bắc Quảng Trạch, lý do anh Lê Quang Vinh biết rõ. Ngày 29 tháng 8 Mậu Thân (1968), cha bị bom Mỹ giết hại. Anh Hoàng Ngọc Dộ đã nỗ lực nuôi dạy hai em khoai độn cơm ngày một bữa suốt năm năm trước và sau cha mất, vượt qua gian khổ, nghèo đói và chiến tranh để vươn lên. Gương nghị lực vượt khó hiếm thấy, nuôi được hai em vào đại học với sự cưu mang của thầy bạn và xã hội. Câu chuyện này đã một thời làm lay động sâu xa tình cảm thầy trò Trường Cấp 3 Bắc Quảng trạch (Quảng Bình). Anh Hoàng Ngọc Dộ mất sớm, hiện còn lưu lại gần 100 bài thơ. Lời thơ trong sáng, xúc động, ám ảnh, có giá trị khích lệ những em học sinh nhà nghèo, hiếu học. Anh Hoàng Ngọc Dộ lúc sinh thời rất thích Nguyễn Bỉnh Khiêm; thường bàn luận với Hoàng Trung Trực và Hoàng Kim: “Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm là danh sĩ tinh hoa tầm vóc muôn đời của Việt Nam, là hình ảnh nhà Mạc soi thấu sử Việt thời ấý. Phép xử thế của ông không chỉ biện minh vững chắc nhất cho nhà Mạc trong lịch sử mà còn chỉ dẫn sâu sắc cho Hoàng chi Mạc tộc. Nghiên cứu cuộc đời – hành trạng Nguyễn Bỉnh Khiêm gắn với thời thế mới hiểu được vì sao ông lại quyết định và hành xử như vậy”. Bộ tư liệu rất quý Nguyễn Bỉnh Khiêm và lời dặn này xin được lưu tâm”.

Đây hẳn là những “lời vàng” như Nguyễn Du từng bộc lộ trong các tình huống kiệt tác của mình – Truyện Kiều: “Một lời vàng tạc đá vàng thủy chung” với những người ruột thịt thân yêu, cùng một phần cho công chúng.

Đọc tiếp bài Hoàng Kim, thì càng thấy rõ ràng “cuộc hội ngộ tương phùng” (tri âm, tri kỷ gặp lại nhau – “hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng”) trong văn chương giữa những “chính nhân” và “quân tử” dẫu có xa nhau nhiều thế hệ, thời cuộc – Tài nhân Nguyễn Bỉnh Khiêm, cùng các hậu sinh dòng máu Việt của Người.

Đầu tiên là Thầy giáo Hoàng Ngọc Dộ – Trong thi cảo “VẦNG TRĂNG CỔ TÍCH”. Ở đây, ta bắt gặp những câu thơ sáng nhất vượt lên từ trong khốc liệt khói lửa chiến tranh, nghèo đói đến cùng cực; để giữ gìn phẩm giá văn chương của nhân cách con người thời đó: “Bóng đêm trùm kín cả không trung/ Lấp lánh phương Đông sáng một vừng/ Mây bủa mây giăng còn chẳng ngại/ Ngắm nhìn trần thế bạn văn chương”; rồi cả áng thơ “CUỐC ĐẤT ĐÊM” – một “bức tranh” bằng ngôn ngữ lóng lánh ánh vàng tươi vui. Thật kỳ lạ là người thầy giáo ngày thì dạy trẻ, tránh bom đạn đã mệt nhoài rồi, mà đêm vẫn miệt mài “cuốc đất”, không hề thấy sự vất vả, đổ mồ hôi sôi nước mắt trong cái công việc cực nhất trần ai này: “Mười lăm trăng qủa thật tròn/ Anh hùng thời vận hãy còn gian nan/ Đêm trăng nhát cuốc xới vàng /Trăng dòm, ta hẹn, trăng càng dòm thêm/ Đất vàng, vàng ánh trăng đêm/ Đêm khuya, ta với nàng quên nhọc nhằn”…

Đặc biệt, sự “hội ngộ” (gặp lại) giữa hai trí thức hàng đầu đất nước trong không gian lịch sử trên 600 năm, qua “NGÀY XUÂN ĐỌC TRẠNG TRÌNH” của Hoàng Kim (đăng dưới đây).

Trạng Trình khỏi phải bàn, Cụ là mưu sư của mấy đời vua, mấy đời chúa – Thầy của muôn thế hệ.

(Bách khoa toàn thư mở Wikipedia: “Nguyễn Bỉnh Khiêm (chữ Hán: 阮秉謙; 1491–1585), tên huý là Nguyễn Văn Đạt (阮文達), tên tự là Hanh Phủ (亨甫), hiệu là Bạch Vân am cư sĩ (白雲庵居士), được các môn sinh tôn là Tuyết Giang phu tử (雪江夫子), là một trong những nhân vật có ảnh hưởng nhất của lịch sử cũng như văn hóa Việt Nam trong thế kỷ 16. Ông được biết đến nhiều vì tư cách đạo đức, tài thơ văn của một nhà giáo có tiếng thời kỳ Nam-Bắc triều (Lê-Mạc phân tranh) cũng như tài tiên tri các tiến triển của lịch sử Việt Nam. Sau khi đậu Trạng nguyên khoa thi Ất Mùi (1535) và làm quan dưới triều Mạc, ông được phong tước Trình Tuyền Hầu rồi thăng tới Trình Quốc Công (程國公) mà dân gian quen gọi ông là Trạng Trình. Đạo Cao Đài sau này đã phong thánh cho ông và suy tôn ông là Thanh Sơn Đạo sĩ hay Thanh Sơn chân nhân. Người đời coi ông là nhà tiên tri số một trong lịch sử Việt Nam, đồng thời lưu truyền nhiều câu sấm ký được cho là bắt nguồn từ ông và gọi chung là Sấm Trạng Trình”).

Còn Hoàng Kim, một ông giáo thời nay bậc Đại học – trên đại học; bằng cấp cao chót vót đầy mình. Hoàng Kim sung sức trong khám phá các ngành khoa học tự nhiên bao nhiêu thì cũng vậy trong các lĩnh vực lịch sử, văn hóa xã hội.

Với lòng mến yêu Hoàng Kim, xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc Công trình biên khảo – sưu tầm, sáng tác “NGÀY XUÂN ĐỌC TRẠNG TRÌNH” của người em thân thương làng Minh Lệ – Tiến sĩ, Nhà nông học Hoàng Kim.

Mong rằng Hoàng Kim sẽ rất vui, khi Tết Nguyên Tiêu Mậu Tuất đến, cũng là dịp mừng Sinh nhật Hoàng Kim – bước sang tuổi 65 huy hoàng!

Hà Nội, 16 giờ 34′ – ngày 2/3/2018
LQV.

***
Hôm qua 1/3/2018 – lúc 9:02 •
NGÀY XUÂN ĐỌC TRẠNG TRÌNH

Mai là đêm trăng rằm, tiễn anh Hai và sinh nhật, ngày hạnh phúc và yêu thương.
Tôi viết bài này đã hơn mười năm nay, cùng dịp với viết mục từ ‘Nguyễn Bỉnh Khiêm’ trên Wikipedia Phiên bản lúc 06:16, ngày 17 tháng 2 năm 2008 Dayvahoc. Bài “Ngày xuân đọc Trạng Trình” và ‘Nguyễn Bỉnh Khiêm’ được nhiều người quan tâm và ưa thích. Nay tôi lưu lại hai bản gốc này để tiện việc biên tập bổ sung hoàn thiện tác phẩm mục từ “Nguyễn Bỉnh Khiêm” trên Wikipedia theo chính văn phong cá nhân. Ngày xuân đọc Trạng Trình, học gương đạo đức thương dân, học sự minh triết thuận lý, tuỳ thời của kẻ sĩ trước biến động phức tạp. Học sự thanh nhàn vô sự, thung dung tự tại, gần với thiên nhiên và dân chúng. Học những trang thơ văn, sấm ký, thấm đẫm tình người và sự minh triết. Học những giai thoại, lời truyền, tâm thức dân gian, di tích lịch sử – văn hoá về Người. Ngày xuân đọc Trạng Trình, càng thấy sự dạy và học thật tâm huyết, trí tuệ và vinh dự biết bao!
xem tiếp tại https://cnm365.wordpress.com/…/11/ngay-xuan-doc-trang-trinh/
Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm (1491–1585) là nhà giáo, nhà tiên tri, nhà thơ triết lý, nhà văn hoá lớn của thời Lê -Mạc, bậc kỳ tài yêu nước thương dân, xuất xử hợp lý, hợp thời, sáng suốt. Bài tựa về Trạng Trình của tiến sĩ Vũ Khâm Lân có vị trí trọng yếu để tìm hiểu thân thế và sự nghiệp của Nguyễn Bỉnh Khiêm. Tác phẩm được viết năm 1743 cho tập gia phả dòng họ Trạng Trình sau khi cụ Trạng đã mất khoảng 158 năm. Áng văn xuất sắc này là viên ngọc rất quý của người xưa để hiểu và đánh giá đúng về thân thế và sự nghiệp của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm.
Hoàng Kim duyên may sưu tầm được một số sách và tư liệu quý về Người, đã lần lượt giới thiệu trên blog, nay tuyển chọn, biên soạn tại chuyên mục “Ngày xuân đọc Trạng Trình” ở CNM365 để thường xuyên bổ sung hoàn thiện hàng năm, bao gồm chín mục hổ trợ dạy và học: 1) Nguyễn Bỉnh Khiêm tìm trong gia phả; 2) Nguyễn Bỉnh Khiêm trên bách khoa thư; 3) Sấm Trạng Trình bản A 262 câu ; 4) Biển Đông vạn dặm dang tay giữ; 5) Thơ văn Nguyễn Bỉnh Khiêm; 6)Thầy bạn Nguyễn Bỉnh Khiêm; 7) Hậu duệ và học trò Trạng Trình; 😎 Giai thoại về Trạng Trình; 9) Nguyễn Bỉnh Khiêm trí tuệ bậc Thầy.
Vũ Khâm Lân còn có tên là Vũ Khâm Thận, sinh năm 1702 tại làng Ngọc Lặc, huyện Tứ Kỳ, tỉnh Hải Dương. Ông đỗ tiến sĩ năm 1727 làm quan đến chức Tham tụng, Ngự Sử đài, tước Ôn Quận công. Bài tựa này được chép trong quyển “Công Dư Tiệp Ký” (Những chuyện ghi nhanh trong lúc rãnh việc quan) của Vũ Phương Đề, cuốn 3, tờ 166- 175. Quyển “Công Dư Tiệp Ký” là của Vũ Phương Đề do vậy có người nghi vấn tác giả bài tựa này là Vũ Phương Đề, sinh năm 1697, người làng Mộ Trạch, huyện Đường An, nay là Bình Giang, Hải Dương, đỗ tiến sĩ năm 1736. Căn cứ trên văn bản thì tác giả “Bài tựa” này là của Vũ Khâm Lân mà Vũ Phương Đề là người chép lại.
“Bài tựa” này tuyển chọn từ trích dẫn của nhà nghiên cứu Phạm Đan Quế năm 2000. Bản dịch tại quyển “Bạch Vân Quốc ngữ Thi tập” của Nguyễn Quân, nhà xuất bản Sống Mới- Sài Gòn năm 1974. Đây là một văn bản quý đã trải qua sự sàng lọc của thời gian 269 năm (1743- 2012). Nguồn tư liệu chuẩn mực, tin cậy với những dẫn liệu chọn lọc và xác thực, lời văn chặt chẽ, súc tích, khoáng đạt.
“Biển Đông vạn dặm dang tay giữ/ Đất Việt muôn năm vững trị bình” và thông điệp ngoại giao của cụ Trạng Trình nhắn gửi con cháu về lý lẽ giữ nước: “Muốn bình sao chẳng lấy nhân / Muốn yên sao lại bắt dân ghê mình.

Rút từ FB “Hoàng Kim“.

Nguồn: https://www.facebook.com/le.quangvinh.54922/posts/545201622522011

Chỉ vì một chữ, nhiều người đang lãng phí cả cuộc đời mà không hay !
Bài viết thật tuyệt (xem chi tiết tại đây)

Video yêu thích
Ban Mai
KimYouTube
Trở về trang chính

Hoàng KimNgọc Phương NamThung dungDạy và họcCây Lương thựcDạy và HọcTình yêu cuộc sốngKim on LinkedInKimYouTubeKim on FacebookKimTwitter

Advertisements

Lộc xuân

 

2018-01-04_LocxuanLỘC XUÂN. Hoàng Kim. Trời xanh trao nắng, lúa vàng ưa. Xuân tới, đông qua tiết trở mùa. Ngày mới thêm vui rau hoa quả. Hoa Người Hoa Đất thắm ước mơ. Lúa siêu xanh GSR 65, GR90, GSR38… trên đồng ruộng Phú Yên — với Thanh Ton Dam tại Phú Yên – Xứ sở “Hoa vàng trên cỏ xanh”.

Chúc Nguyen Binh, Hoàn Hà, Khả Nhi, Thanh Ton Dam, Mai Trúc Nguyễn Thị, Thành Khánh, … gặt hái được nhiều lộc xuân ngày mới;Hôm nay cũng là ngày vui của gia đình cụ Đỗ Hoàng Phong và người lính nhà thơ Hoahuyen Đào Ngọc nối tiếp và tỏa rộng lộc xuân; xem tiếp https://cnm365.wordpress.com/categ…/chao-ngay-moi-4-thang-1/

Chúc mừng cụ Đỗ Hoàng Phong.
Thơ hay đức trọng, anh Hưng có tầm
‘Có tài, có đức, có tâm
Lộc trời, phúc tổ được cầm trong tay” (*)
ĐỨC LƯU QUANG thật tuyệt vời !
Hoàng Kim kính tặng
 

(*) Trích câu thơ trong bài Mừng con trai tân gia của cụ Đỗ Hoàng Phong.

MỪNG CON TRAI TÂN GIA
Đỗ Hoàng PhongKhông bột mà gột nên hồ
Tay không mà dựng cơ đồ mới sang
Sống trong gia cảnh bần hàn
Mẹ thì mất sớm muôn vàn khó khăn.

Cha là nguồn gốc nông dân

Gia tài chỉ có mấy vần thơ ca
Hai vai việc nước, việc nhà
Mà con lập nghiệp nay là doanh nhân

Có tài, có đức, có tâm
Lộc trời, phúc tổ được cầm trong tay
Đình chùa công đức dựng xây
Đường làng, nước sạch đến nay dân dùng

Nhà văn hóa nơi họp chung
Cũng sắp xây dựng khắp vùng ngợi khen
Từ đường thờ phụng tổ tiên
Tiếng đồn vang vọng khắp miền gần xa

Họ hàng nội, ngoại ngợi ca
Người con trung hiếu bao la nghĩa tình
Dựng xây biệt thự Hưng- Linh
Hôm nay tổ chức khánh thành tân gia

Đã làm lợi nước giầu nhà
Vẫn còn phấn đấu tạo đà đi lên
Mẹ cha nội ngoại hai bên
Hết lòng phụng dưỡng báo đền ân sâu

An khang thịnh vượng dài lâu
Gia đình hạnh phúc tươi màu sắc hoa.

Cu Đỗ Hoàng Phong sinh ngày 26 tháng 6 năm 1926, cán bộ tiền khởi nghĩa , 70 năm tuổi Đảng, tác giả Chiều xuân, Tình quê (ba tập) Nghĩa Hưng kháng chiến và nhiều tập thơ in chung, tác giả của hai câu thơ khắc trên bia mộ tặng cụ Nguyễn Đức Hà (1922-2017) “Vắt ngang thế kỷ trồng cây đức. Xẻ dọc biên niên dệt chữ tâm”


HOA HỒNG
Hoahuyen Đào Ngọc

Nồng nàn hương sắc nét phiêu diêu
Đằm thắm long lanh vẻ mỹ miều
Quyến rũ nhành gai khoe nhọn sắc
Loài hoa biểu tượng của tình yêu

ĐÙA BẠN HOA HUYỀN

Hoàng Kim

tặng Hoahuyen Đào Ngọc

Đường trần ta lại rong chơi
Vui thêm chút nữa buồn thôi lại về …

 

Đọc BÁCH HOA nẩy câu thơ mới
Nhớ bạn hiền phơi phới LỘC XUÂN
Tuy xa mà thật là gần
ĐƯỜNG XUÂN vui bạn, thơ xuân an nhàn.

XẾP CỤC GẠCH chén anh chén chú
Vô tình gieo MẦM NHỚ cho ai
Đình Quang XUÂN LỘC thảnh thơi
Thung dung ‘PHÍM’ CHIẾN, bạn chơi chân thành.

Nay cảnh giới thuyền câu TĨNH LẶNG
Chim vào MÙA LÁ RỤNG ngẫn ngơ
VẦNG TRĂNG CỔ TÍCH duyên thơ
QUÊ HƯƠNG XỨ NHÃN đến bờ HƯƠNG GIANG.

Hoàng Kim LỘC XUÂN. Đọc bách hoa nẩy câu thơ mới Nhớ bạn hiền phơi phới lộc xuân Tuy xa mà thật là gần Đường xuân vui bạn, thơ xuân an nhàn. Bốn tháng Một ta mừng có bạn. Bạn Hoa Huyền đích thực là HÒA. Di truyền tửu lượng giống cha Thơ văn ứng khẩu cả nhà đều khen! Thủy đô đốc một thời danh tiếng Lẽ cương nhu quyền biến tùy thời Thung dung, thanh thản, yêu đời Túi thơ, bầu rượu, bạn chơi chân thành. … https://hoangkimlong.wordpress.com/…/31/dua-ban-hoa-huyen/


(*) Trăng, chim và thuyền câu tĩnh lặng (ảnh Hoahuyen Đào Ngọc) Những chữ in hoa là tên của các tác phẩm của Hoahuyen Đào Ngọc, Hoàng Đình Quang, Hoàng Kim và bạn hữu, được tác giả ví như LỘC XUÂN https://hoangkimvietnam.wordpress.com/locxuan/

HoaHuyen

NHỚ BẠN
Hoàng Kim

Hoahuyen Đào Ngọc một túi thơ
Trà ngon bạn ghé lúc tinh mơ
Ban mai dạo gót cùng vui chuyện
Tiên cảnh là đây chẳng hững hờ.

HOA HUYỀN

Hoàng Kim
tặng bạn QUÊ HƯƠNG XỨ NHÃN

Đời vui bạn chung tình, tri kỷ
Hoa Huyền ta đích thực là HÒA
“Dĩ hòa vi quý” câu ca
Mẹ cha sâu sắc nhìn xa tính người.

Thủy đô đốc một thời danh tiếng
Lẽ cương nhu quyền biến tùy thời
Thung dung, thanh thản, yêu đời
Túi thơ, bầu rượu, bạn chơi chân thành.

Xếp cục gạch chén anh, chén chú
Vô tình gieo mầm nhớ cho ai
Xin đừng như thế em ơi !
Ngại chi chậm nói những lời yêu thương?

Nhãn Phố Hiến thơm Hương Giang Huế
Vợ Thái Vân , con thứ Ngọc Minh
Mừng vui đoàn tụ quây quần
Số 5 Đức Thắng, Hải Quân là nhà.
*
Tiếp xướng họa tên cha, mẹ đặt
Đào Ngọc Hòa gọi tắt Đào Hoa
Di truyền tửu lượng giống cha
Thơ văn ứng khẩu cả nhà đều khen!

Dê bậc cụ, bạn hiền thích chọc
Sinh năm Mùi nức tiếng đào hoa
Duyên trời, mơ với không mơ
Đóng đinh số phận, ngẩn ngơ đa tình (2)

Người béo tốt, thông minh, từng trải,
Lính, cao… không tốn vải, yêu đời
Thương con, yêu vợ hơn người …
Tâm trong, hồn sáng, bạn chơi hết mình

Bạn tự họa, mình đùa xướng lại
Hoa Huyền ơi bạn thật… Đào Hoa
Say thơ, thích rượu, mê hoa
Đời vui dễ được mấy choa như mình?

*
Chơi với bạn chung tình, tri kỷ
Bạn Hoa Huyền đích thực là HÒA

Ghi chú :
1) “Tự ngẫm cuộc đời” và “Chân dung tự họa” thơ Đào Ngọc Hòa

2018-01-04_HoaHuyenCHÂN DUNG TỰ HỌA
Đào Ngọc Hòa.

“Thuở lọt lòng tên cha, mẹ đặt
Giấu Huyền đi gọi tắt Đào Hoa
Di truyền tửu lượng giống cha
Khả năng xướng-họa xã nhà thường khen!

Dê bậc cụ người quen đùa thế
Bởi ghẹo nàng xứ Huế ngây thơ
Đêm ngày dở tính mộng mơ
Nan y chứng bệnh ngẩn ngơ đa tình

Người béo tốt, cao… không tốn vải
Lính, thông minh, từng trải, yêu đời
Thương con, kính vợ hơn người …
Tâm trong, hồn sáng, bạn chơi hết mình

Nét chấm phá chân dung tự họa
Rất yêu đời một kiếp… Đào Hoa
Say thơ, thích rượu, mê hoa
Đời nay dễ có mấy choa hơn mình?”

2) Những tác phẩm thơ của Đào Ngọc Hòa
Xếp cục gạch,
Mầm nhớ
Xin đừng như thế em ơi !…
Ngại chi chậm nói những lời yêu thương?
Nhãn lồng Phố Hiến,
Duyên trời,
Mơ,
Không phải mơ
Đóng đinh số phận …
3) Vợ con và nơi ở:
Vợ Thái Vân quê gốc Huế
Con Hương Giang và Ngọc Minh
Số nhà 5 Đức Thắng, Hải Quân TP.HCM.

HƯNG YÊN

Hoàng Đình Quang
tặng bạn QUÊ HƯƠNG XỨ NHÃN

Lần đầu theo bạn đến Hưng Yên
Bạn tặng cho mình chút nợ duyên
Phố Hiến một thời còn tấp nập
Chùa Chuông trăm tuổi vẫn tham thiền
Thanh tân em gái cười trong nón
Chầm chậm mẹ già ngóng trước hiên
Phố Nối ngập ngừng ta tiễn bạn
Với Hưng Yên, thượng lộ bình yên!

Nguồn: Hoàng Đình Quang I Ngọc Phương Nam
https://hoangkimvietnam.wordpress.com/2010/04/07/hoang-dinh-quang/>


Chí Hiếu
  và Chau Râm Rít Thi với lúa siêu xanh (GSR) ở Long Phú Sóc Trăng

4 Tháng 1 2014 

Ta không thể
Kéo thời gian quay ngược lại
Khi dòng đời mải miết tháng ngày trôi
Ta không thể
Giữ mùa xuân kia mãi mãi Xem thêm

Chí Hiếu cùng với Võ Minh Thư, Thanh Tu Nguyen, Hường Hoàng, Minh Thùy, Phan Lục, Chau Râm Rít Thi và  Hoang Long Hoàng Kim.


Video yêu thích

KimYouTube