Quê hương

QUÊ HƯƠNG
Hoàng Kim

Không vì danh lợi đua chen
Thù nhà nợ nước quyết rèn bản thân
Lời nguyền thoáng chốc trăm năm
Con về thăm lại tảo tần mẹ cha.

Yêu thương nấm đất ruột rà
Cõi thiêng đá Dựng Ma Ca nơi này
Cồn Dưa bến Lội động Lòi
Chứa chan núi rộng sông dài là đây.

Tổ tiên hòa với cỏ cây
Quê hương là đất nước này Việt Nam
Đường đời như một dòng sông
Giang sơn một dãi biết ơn ân tình.

https://hoangkimlong.wordpress.com/category/que-huong/

Video nhạc tuyển
KimYouTube

Trở về trang chính
Hoàng Kim Ngọc Phương Nam  Thung dung  Dạy và học  Cây Lương thực  Dạy và Học  Tình yêu cuộc sống  Kim on LinkedIn  Kim on Facebook  Kim on Twitter

Quê hương

QUÊ HƯƠNG
Hoàng Kim

Không vì danh lợi đua chen
Thù nhà nợ nước quyết rèn bản thân
Lời nguyền thoáng chốc trăm năm
Con về thăm lại tảo tần mẹ cha.

Yêu thương nấm đất ruột rà
Cõi thiêng đá Dựng Ma Ca nơi này
Cồn Dưa bến Lội động Lòi
Chứa chan núi rộng sông dài là đây.

Tổ tiên hòa với cỏ cây
Quê hương là đất nước này Việt Nam
Đường đời như một dòng sông
Giang sơn một dãi biết ơn ân tình.

SỚM XUÂN ĐI TẢO MỘ
Hoàng Kim

Sớm xuân đi tảo mộ
Hoa vàng đua sắc hương
Chùm khế hoa tím ngát
Thung dung vui đời thường.


VIẾNG MỘ CHA MẸ
thơ Hoàng Trung Trực

Dưới lớp đất này là mẹ là cha
Là khởi phát đời con từ bé bỏng
Là lời mẹ ru dịu dàng cánh võng
Là binh đao cha một thuở đau đời

Hành trang cho con đi bốn phương trời
Là nghĩa khí của cha, là nhân từ của mẹ
Vẫn bầu sữa tinh thần không ngừng không nghỉ
Để hành trang cho con đi tiếp cuộc đời

Cuộc đời con bươn chãi bốn phương trời
Nay về lại nơi cội nguồn sinh trưởng
Dâng nén hương mà lòng hồi tưởng
Thuở thiếu thời dưới lồng cánh mẹ cha

“Ước hẹn anh em một lời nguyền
Thù nhà đâu sá kể truân chiên
Bao giờ đền được ơn trung hiếu
Suối vàng nhắm mắt mới nằm yên”.

Bài thơ này trích trong tập thơ DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH năm nay bổ sung thêm hình ảnh và tư liệu mới. ‘Dấu chân người lính’ thơ Hoàng Trung Trực ghi lại kỷ niệm một thời của người lính chấp nhận sự hi sinh thân mình cho độc lập tự do và thống nhất của Tổ Quốc. Trang thơ gắn với sự thân thiết của nhiều đồng đội đã ngã xuống, sự đau đời mảnh đạn trong người và sự mẫu mực thầm lặng, ung dung đời thường của người con trung hiếu sau chiến tranh. Bài thơ “Viếng mộ cha me” đã thay lời muốn nói cho nhiều người lính trở về sau chiến tranh,


Video nhạc tuyển
Bài ca thời gian

KimYouTube

Trở về trang chính
Hoàng Kim Ngọc Phương Nam  Thung dung  Dạy và học  Cây Lương thực  Dạy và Học  Tình yêu cuộc sống  Kim on LinkedIn  Kim on Facebook  Kim on Twitter

Bảo tồn tư liệu gia đình

LIỆT SĨ VÀ TỔ QUỐC
Văn tế Liệt sĩ
Minh Sơn

Hỡi ôi !
Vật đổi sao dời
Ô qua bóng xế

Hoa nở sớm còn tối rụng,
giấc chiêm hồ điệp mê man
Dâu bèo nay hợp mai bong,
dáng ngọc phù du nhân thế.
Lò tạo hóa xây nên cảnh nghịch,
nghĩ lại càng đau
Máy âm dương khuôn đúc cơn sầu,
buồn không xiết kể.
Ba vạn sáu ngàn ngày là mấy,
giấc ký quy khôn tính cuộc vuông tròn
Một năm mười hai tháng đương bao,
 cơn ly biệt chẳng biết đâu số hệ.

Nhớ cha xưa
Lao động chung tình tập đoàn chủ nghĩa
Sóng cách mạng dồn lên cuồn cuộn,
gắn mình vào hai chữ bình tây
Gió dân quyền nổi dậy vang vang,
dốc lòng quyết một niềm phản đế
Bao nhiêu thu trãỉ dự danh Chủ tịch,
khi tấn công khi phòng ngự,
lo lường mọi viêc mọi nơi
Mấy chục năm tròn chạm việc Nhân sinh,
nào sản xuất nào tăng gia,
tính liệu từng ly từng tí.
Đem thân ái hữu cùng lương giáo,
dạ chân thành nên quần chúng tin yêu
Lòng trung kiên hẹn với nước non,
lòng thành thực nên nhân dân nhất trí
Những tưởng ngày còn dài, tháng đang rộng,
xâm lăng tẩy sạch,
hội hòa bình vui rộn cảnh chim câu
Nào ngờ thời chẵng biết, vận không hay,
biến chuyển khôn lường,
cơn cảm tử tuôn vang tiếng dế
Ôi thôi thôi 
mây phủ cành tùng,
mù sa cội quế.
Cha dù chết nhưng tinh thần vẫn sống,
thỏa tâm tình đế quốc đã tiêu vong
Sống thời khôn ắt phải thác thiêng liêng,
hội khí phách đoàn con đều đồng chí
Nay nhân cải cát mộ phần,  
kính dâng văn tế
Hồn chinh khí bốc lên ánh sáng
chào mừng xã hội chóng thành công
Phách chung linh hẹn với đồng xanh,
chúc tặng nhân dân đều tâp thể
Từ ấy Côn Lôn ngọn lửa
sáng choang ngọc đá giữa hoang tàn
Rồi đây Đông Hải vừng hồng  
soi rọi vàng thau trong thế kỷ
Than ôi !
Thượng hưởng

Minh Sơn
Hoàng Bá Chuân chấp bút
(Văn tế Liệt sĩ bỏ mình vì Tổ Quốc).

(**) Mạc triều trong sử Việt https://cnm365.wordpress.com/2017/07/12/mac-trieu-trong-su-viet/; Nhà Trần trong sử Việt https://hoangkimlong.wordpress.com/2017/05/05/nha-tran-trong-su-viet/

QUÊ HƯƠNG
Những người thân quý của con
Nếp nhà và nét đẹp văn hóa
Hoàng Kim

Quê hương

QUÊ HƯƠNG
Hoàng Kim

Không vì danh lợi đua chen
Thù nhà nợ nước quyết rèn bản thân
Lời nguyền thoáng chốc trăm năm
Con về thăm lại tảo tần mẹ cha.

Yêu thương nấm đất ruột rà
Cõi thiêng đá Dựng Ma Ca nơi này
Cồn Dưa bến Lội động Lòi
Chứa chan núi rộng sông dài là đây.

Tổ tiên hòa với cỏ cây
Quê hương là đất nước này Việt Nam
Đường đời như một dòng sông
Giang sơn một dãi biết ơn ân tình.

Video nhạc tuyển
Bài ca thời gian

KimYouTube

Trở về trang chính
Hoàng Kim Ngọc Phương Nam  Thung dung  Dạy và học  Cây Lương thực  Dạy và Học  Tình yêu cuộc sống  Kim on LinkedIn  Kim on Facebook  Kim on Twitter

Bảo tồn tư liệu gia đình

LIỆT SĨ VÀ TỔ QUỐC
Văn tế Liệt sĩ
Minh Sơn

Hỡi ôi !
Vật đổi sao dời
Ô qua bóng xế

Hoa nở sớm còn tối rụng,
giấc chiêm hồ điệp mê man
Dâu bèo nay hợp mai bong,
dáng ngọc phù du nhân thế.
Lò tạo hóa xây nên cảnh nghịch,
nghĩ lại càng đau
Máy âm dương khuôn đúc cơn sầu,
buồn không xiết kể.
Ba vạn sáu ngàn ngày là mấy,
giấc ký quy khôn tính cuộc vuông tròn
Một năm mười hai tháng đương bao,
 cơn ly biệt chẳng biết đâu số hệ.

Nhớ cha xưa
Lao động chung tình tập đoàn chủ nghĩa
Sóng cách mạng dồn lên cuồn cuộn,
gắn mình vào hai chữ bình tây
Gió dân quyền nổi dậy vang vang,
dốc lòng quyết một niềm phản đế
Bao nhiêu thu trãỉ dự danh Chủ tịch,
khi tấn công khi phòng ngự,
lo lường mọi viêc mọi nơi
Mấy chục năm tròn chạm việc Nhân sinh,
nào sản xuất nào tăng gia,
tính liệu từng ly từng tí.
Đem thân ái hữu cùng lương giáo,
dạ chân thành nên quần chúng tin yêu
Lòng trung kiên hẹn với nước non,
lòng thành thực nên nhân dân nhất trí
Những tưởng ngày còn dài, tháng đang rộng,
xâm lăng tẩy sạch,
hội hòa bình vui rộn cảnh chim câu
Nào ngờ thời chẵng biết, vận không hay,
biến chuyển khôn lường,
cơn cảm tử tuôn vang tiếng dế
Ôi thôi thôi 
mây phủ cành tùng,
mù sa cội quế.
Cha dù chết nhưng tinh thần vẫn sống,
thỏa tâm tình đế quốc đã tiêu vong
Sống thời khôn ắt phải thác thiêng liêng,
hội khí phách đoàn con đều đồng chí
Nay nhân cải cát mộ phần,  
kính dâng văn tế
Hồn chinh khí bốc lên ánh sáng
chào mừng xã hội chóng thành công
Phách chung linh hẹn với đồng xanh,
chúc tặng nhân dân đều tâp thể
Từ ấy Côn Lôn ngọn lửa
sáng choang ngọc đá giữa hoang tàn
Rồi đây Đông Hải vừng hồng  
soi rọi vàng thau trong thế kỷ
Than ôi !
Thượng hưởng

Minh Sơn
Hoàng Bá Chuân chấp bút
(Văn tế Liệt sĩ bỏ mình vì Tổ Quốc).

 

 

 

Quê hương

QUÊ HƯƠNG
Hoàng Kim

Không vì danh lợi đua chen
Thù nhà nợ nước quyết rèn bản thân
Lời nguyền thoáng chốc trăm năm
Con về thăm lại tảo tần mẹ cha.

Yêu thương nấm đất ruột rà
Cõi thiêng đá Dựng Ma Ca nơi này
Cồn Dưa bến Lội động Lòi
Chứa chan núi rộng sông dài là đây.

Tổ tiên hòa với cỏ cây
Quê hương là đất nước này Việt Nam
Đường đời như một dòng sông
Giang sơn một dãi biết ơn ân tình.

Video nhạc tuyển
Bài ca thời gian

KimYouTube

Trở về trang chính
Hoàng Kim Ngọc Phương Nam  Thung dung  Dạy và học  Cây Lương thực  Dạy và Học  Tình yêu cuộc sống  Kim on LinkedIn  Kim on Facebook  Kim on Twitter