Mẹ và Em

MẸ VÀ EM
Hoàng Kim
Mẹ và Em đóa sen hồng
Ướp hương trời đất vào trong cuộc đời
Em về bến đợi cùng tôi
Dâng lên tình Mẹ những lời nước non.

MẸ VÀ EM
Hoàng Kim
gửi Văn Công Hùng

Sao mình thích bài thơ này đến thế
Mẹ và Em thăm thẳm ở trong lòng
Có lẽ bởi tuổi thơ mình nghẹn chảy
Nên bây giờ vẫn khát vẫn mong…

Trời chớm đông và đất chớm thu
Giọt xuân ngây ngất đẫm sương mù
Mầm xanh tỉnh thức tươi ngày hạ
Lộc biếc cành non trãi nắng mưa

‘Thơ tiễn mùa thu’ thay lời muốn nói
“Tiễn thu vàng trong suốt gió Hương Giang”
“Lời vĩnh cửu” “Đêm không màu” huyền ảo
“Mẹ và Em” thăm thẳm ở trong lòng

MẸ TÔI
Nguyen Tuyet Hanh

Mẹ tôi ủ nắng trong lòng
Gom mưa tưới mát tươi hồng sắc hoa
Ngậm ngùi giá rét mưa sa
Để dâng mùa hạ bao la sen hồng…

Mẹ tôi lam lũ nâu sồng
Từ bùn vẫn tỏa hương nồng thanh tao
Hôn lên má mẹ gầy hao
Xin dâng tha thiết ngọt ngào lòng con…

MẸ ƠI
Văn Công Hùng

chuyến bay chở ta về với mẹ
mây trắng tóc mẹ bay
phía ấy đang mưa mẹ chờ ta im lặng
ta cũng lặng thầm trong ý nghĩ lang thang

ta lớn lên thì mẹ bé lại
vòng vọng những buổi chiều tựa cửa ngóng con
cả hai đứa con trai ngun ngút lớn
một thời mơ cơm trắng thịt kho

bốn đứa cháu nội xòe đi 4 hướng
lập cập thềm nhà nhìn nắng đoán mưa
những giấc mơ ngắn dần
mẹ như hơi thở dài cuối nắng

chuyến bay chở ta về với mẹ
nặng nề như mang bom
“mẹ đang chờ” em trai gọi thế
“chuối chín rồi” bạn nhắn tận trời xa

ta sẽ thấy mẹ nhỏ bé trên giường
hai thằng con cúi đầu bên cạnh
mẹ sẽ có một giấc mơ đẹp và dài, con tin là thế
về với ba, ba đợi lâu rồi

chúng con những gã trai trên năm mươi đầy tội lỗi
vòng tay xin mẹ đừng buồn
mẹ thanh thản cho con không bật khóc
lưng chừng trời con gọi mẹ ơi

máy bay đang hạ độ cao
con sắp về bên mẹ
con sẽ vụng về ôm mẹ lần cuối
có những điều không thể nói mẹ ơi…

THƠ TIỄN MÙA THU
Văn Công Hùng

Em cứ hát một câu gì đi đã
Trước khi đêm sập cửa ở bên thềm
Chiều cúi mặt buông nỗi buồn sâu thẳm
Tường lên rêu ký ức nhảy mơ hồ

Em đừng thả cái nhìn xa đến thế
Lá bàng đang ngơ ngác ở đây mà
Và ghế đá đừng giả vờ lạnh nữa
Sương nồng nàn rắc sữa phía bờ sông.

Ánh đèn vàng mê mãi những vòm thông
lô xô ngói gập ghềnh thành quách cổ
sao em lại gót mềm lơ đễnh vậy
Trường Tiền nôn nao áo trắng muộn về.

Em cứ hát một câu gì cũng được
để câu hò trên sóng bớt chơi vơi
lá ngô đồng dẫn mùa thu về phố
chiếc thuyền neo chênh chếch giữa trăng vàng

Thôi thì nói với nhau về gió vậy
vẫn vơ thôi nhưng chẳng nói điều gì
em và Huế và tôi và ai nữa
tiễn thu vàng trong suốt gió Hương Giang.

https://hoangkimlong.wordpress.com/category/me-va-em/


TÌNH YÊU CUỘC SỐNG
ngày mới nhất bấm vào đây  cập nhật mỗi ngày

Video yêu thích
KimYouTube
Trở về trang chính
Hoàng Kim  Ngọc Phương Nam  Thung dung  Dạy và học  Cây Lương thực  Dạy và Học  Tình yêu cuộc sống  Kim on LinkedIn  Kim on Facebook  Kim on Twitter

Mẹ và Em

MẸ VÀ EM
Hoàng Kim gửi Văn Công Hùng

Sao mình thích bài thơ này đến thế
Mẹ và Em thăm thẳm ở trong lòng
Có lẽ bởi tuổi thơ mình nghẹn chảy
Nên bây giờ vẫn khát vẫn mong…

Trời chớm đông và đất chớm thu
Giọt xuân ngây ngất đẫm sương mù
Mầm xanh tỉnh thức tươi ngày hạ
Lộc biếc cành non trãi nắng mưa.

Thơ tiễn mùa thu’ thay lời muốn nói
“Tiễn thu vàng trong suốt gió Hương Giang”
“Lời vĩnh cửu” “Đêm không màu” huyền ảo
Mẹ và Em thăm thẳm ở trong lòng.

MẸ ƠI
Văn Công Hùng

chuyến bay chở ta về với mẹ
mây trắng tóc mẹ bay
phía ấy đang mưa mẹ chờ ta im lặng
ta cũng lặng thầm trong ý nghĩ lang thang

ta lớn lên thì mẹ bé lại
vòng vọng những buổi chiều tựa cửa ngóng con
cả hai đứa con trai ngun ngút lớn
một thời mơ cơm trắng thịt kho

bốn đứa cháu nội xòe đi 4 hướng
lập cập thềm nhà nhìn nắng đoán mưa
những giấc mơ ngắn dần
mẹ như hơi thở dài cuối nắng

chuyến bay chở ta về với mẹ
nặng nề như mang bom
“mẹ đang chờ” em trai gọi thế
“chuối chín rồi” bạn nhắn tận trời xa

ta sẽ thấy mẹ nhỏ bé trên giường
hai thằng con cúi đầu bên cạnh
mẹ sẽ có một giấc mơ đẹp và dài, con tin là thế
về với ba, ba đợi lâu rồi

chúng con những gã trai trên năm mươi đầy tội lỗi
vòng tay xin mẹ đừng buồn
mẹ thanh thản cho con không bật khóc
lưng chừng trời con gọi mẹ ơi

máy bay đang hạ độ cao
con sắp về bên mẹ
con sẽ vụng về ôm mẹ lần cuối
có những điều không thể nói mẹ ơi…

THƠ TIỄN MÙA THU
Văn Công Hùng

Em cứ hát một câu gì đi đã
Trước khi đêm sập cửa ở bên thềm
Chiều cuối mặt buông nỗi buồn sâu thẳm
Tường lên rêu ký ức nhảy mơ hồ

Em đừng thả cái nhìn xa đến thế
Lá bàng đang ngơ ngác ở đây mà
Và ghế đá đừng giả vờ lạnh nữa
Sương nồng nàn rắc sữa phía bờ sông.

Ánh đèn vàng mê mãi những vòm thông
lô xô ngói gập ghềnh thành quách cổ
sao em lại gót mềm lơ đễnh vậy
Trường Tiền nôn nao áo trắng muộn về.

Em cứ hát một câu gì cũng được
để câu hò trên sóng bớt chơi vơi
lá ngô đồng dẫn mùa thu về phố
chiếc thuyền neo chênh chếch giữa trăng vàng

Thôi thì nói với nhau về gió vậy
vẫn vơ thôi nhưng chẳng nói điều gì
em và Huế và tôi và ai nữa
tiễn thu vàng trong suốt gió Hương Giang.

(Ảnh  và cảm nhận trích dẫn
từ FB của Văn Công Hùng)