Donald Trump đọc lại và suy ngẫm

donald-trump

DONALD TRUMP ĐỌC LẠI VÀ SUY NGẪM

Hoàng Kim

Donald John Trump là tổng thống Mỹ thứ 45 sau cuộc bầu cử tổng thống Mỹ lần thứ 58 vào ngày 8/11/2016, đồng thời là một doanh nhân, nhà sản xuất chương trình truyền hình người Mỹ. Wikipedia trích yếu: Sinh: 14 tháng 6, 1946 (tuổi 70), Queens, Thành phố New York, New York, Hoa Kỳ. Chiều cao: 1,9 m. Đảng: Đảng Cộng hòa. Vợ/chồng: Melania Trump (kết hôn 2005), Marla Maples (kết hôn 1993–1999), Ivana Trump (kết hôn 1977–1992). Phim và chương trình truyền hình: Người tập sự và nhiều phim khác; Trump đã viết trên 26 cuốn sách trong đó có những sách bán rất chạy như  Nghệ thuật đàm phán 1987, Crippled America 2015, Tôi đã làm giàu như thế 2004.

Tôi đã ủng hộ Hillary Clinton, nữ ứng cử viên tổng thống đầu tiên của đảng Dân Chủ của Mỹ vì Hillary Clinton là người tử tếẤn tượng Obama với hai vợ chồng Clinton và Hillary đều rất tốt và thân thiện với Việt Nam. Nhưng kết cục … Trump thắng!

Trump thực sự là người thế nào? các nghiên cứu quốc tế về Trump trong mối quan hệ Việt Mỹ Trung Nga và các nước khác ra sao? Thông tin tuyển chọn và cập nhật dưới đây về Donald Trump đọc lại và suy ngẫm.

donald-trump8

DONALD TRUMP VÌ SAO THẮNG CỬ ?

Ông Donald Trump đã trở thành Tổng thống thứ 45 của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ với 306 phiếu đại cử tri, thắng áp đảo bà Hillary Clinton, mặc dù số phiếu phổ thông của ông thấp hơn. Đảng Cộng hòa trong kỳ bầu cử này cũng giành được chiến thắng vang dội tại Thượng viện (51 ghế) và Hạ viện (233 ghế).Vì sao Donald Trump thắng cử Tổng thống Mỹ?

Bà Hillary Clinton đáng lẽ ra phải là tân Tổng thống Mỹ, bởi Hillary Clinton là người tử tế, trí tuệ, giàu kinh nghiệm, có nghị lực mạnh mẽ và quyết tâm bền bỉ vươn tới đỉnh cao, có uy tín trong nước và trên thế giới; bà là biểu tượng tinh hoa hội đủ tất cả các tiêu chuẩn chất lượng hàng đầu của một chính khách lỗi lạc, trí thức mẫu mực, phụ nữ và gia đình tiêu biểu; bà lại được sự hậu thuẩn chắc chắn và liên tục không ngưng nghỉ từ đầu đến cuối của một đa số đông đảo gồm vợ chồng đương kim Tổng thống Obama cùng người chồng là cựu tổng thống Bill Clinton, sự ủng hộ của hầu hết giới tinh hoa, tài phiệt kinh tế, ngôi sao truyền hình, nghệ sĩ nổi tiếng, hệ thống truyền thông chính thống với rất nhiều người quen biết và tôn trọng bà.

Năm nguyên nhân chính dẫn đến sự đảo ngược Trump thắng Hillary, gồm:

1) Hệ thống bầu cử Đại cử tri đoàn của nước Mỹ chọn ra Tổng thống Mỹ. Điều này làm cho số phiếu phổ thông của dân chúng Mỹ cho dù cao áp đảo cũng không thể thay thế được quyền tối hậu của phiếu đại cử tri. Các lá phiếu đại cử tri được coi là “những lá phiếu tinh hoa chi phối và dẫn đường chính sách đương đại của nước Mỹ”. “Nó đảm bảo sự công bằng giữa các bang lớn nhỏ và bắt buộc những người muốn nắm được quyền lực phải để ý đến tất cả các tiểu bang và do đó phải quan tâm đến tiếng nói của mọi khu vực, vùng miền toàn quốc”.

donaldtrump6
2) Donald đã chọn đột phá đúng và những giải pháp chính cho sáu vấn đề quan tâm nhất của Mỹ
. Bài diễn thuyết chấn động của TRUMP khiến cả nước Mỹ bừng tỉnh- “Không để cho Trung Quốc lũng đoạn kinh tế nước Mỹ” cùng với Thông điệp tranh cử của Donald Trump:Tôi sẽ khiến nước Mỹ hùng mạnh trở lại” đã đánh đúng vào tiêu điểm đường lối chính trị của nước Mỹ. Tân Tổng thống Mỹ phải là một tổng thống hùng mạnh hơn, cao bồi Mỹ hơn, khó đoán hơn, gian hùng và thực dụng hơn để bên trong thì làm cho nước Mỹ hùng mạnh trở lại, bên ngoài thì đủ sức đương đầu với Tổng thống Nga Putin, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, cùng nhiều khuôn mặt sắc sảo, giảo hoạt khác trong phần còn lại của thế giới ngày nay. Những khuôn mặt chính khách và xu hướng của bàn cờ chính trị thế giới đã được Tổng thống Obama trước đại hội đồng Liên Hiệp Quốc, kết thúc nhiệm kỳ 8 năm của mình, cảnh báo một cách thật rõ ràng ““Tôi muốn kết luận lại bài diễn văn của mình bằng cách nói rằng tôi thừa nhận lịch sử đang kể một câu chuyện rất khác câu chuyện tôi nói ngày hôm nay. Chúng ta đã chọn một cái nhìn lịch sử đen tối hơn và đầy hoài nghi hơn. (Let me conclude by saying that I recognize history tells a different story than the one that I’ve talked about here today. There’s a much darker and more cynical view of history that we can adopt). Ấn tượng Obama đã trích dẫn dự báo chuẩn xác của ông “Con người thường hay bị động viên bởi lòng tham và quyền lực … Lần này qua lần khác, nhân loại đã tin rằng thời kỳ khai sáng đã đến để rồi rốt cuộc chúng ta lại lặp đi lặp lại vùng tuần hoàn của xung đột và đau khổ. Có lẽ đó chính là số phận của loài người”. (Human beings are too often motivated by greed and by power… Time and again, human beings have believed that they finally arrived at a period of enlightenment only to repeat, then, cycles of conflict and suffering. Perhaps that’s our fate).

3) Donald Trump đã khôn khéo chỉ ra được những tồn tại chính trong đường lối kinh tế và đối ngoại của đảng Dân Chủ và sự đồng nhất điều này của Chính quyền Obama với sự tiếp nối của bà Hillary Clinton. Đảng Dân chủ và chính quyền Obama tuy thật sự được lòng dân của đông đảo dân chúng Mỹ và dân chúng toàn thế giới nhưng không tránh khỏi có những yếu điểm: Về mặt đối ngoại, Chính quyền Obama tuy gỡ bỏ được sai lầm trong chính sách đối ngoại ở Trung Đông của chính quyền Bush nhưng việc rút chân ra khỏi vũng lầy Trung Đông là cực kỳ khó khăn, tổn hao quá nhiều sinh mệnh, tâm sức, tiền của và thời gian nhưng kết quả hạn chế; bị “Nga và Syria lấn lướt, qua mặt ở Trung Đông”. Về mặt đối nội: Chính phủ Mỹ tuy ghìm được chính quyền Trung Quốc bớt hung hăng trỗi dậy ở biển Đông và châu Á nhưng lại bất lực trước sự lũng đoạn kinh tế của người Trung Quốc, những đường dây liên kết ngầm đã ghìm tỷ giá hối đoái, ăn cắp công nghệ, lũng đoạn thị trường, làm suy yếu trầm trọng, liên tục, lâu dài nền kinh tế Mỹ, thu lợi bất chính trên mồ hôi của người lao động Mỹ. Điều đó đã khiến Obama bị chê trách tại quốc nội. Các chính sách cánh tả của chính quyền Obama về bảo hiểm y tế bắt buộc toàn dân Obamacare đã làm tăng phí bảo hiểm y tế dẫn tới tăng phí đóng góp bảo trọ người nghèo của các doanh nghiệp. Chính sách nhân đạo của Obama chấp nhận chia sẻ gánh nặng cùng châu Âu khi nhận hàng vạn người tị nạn chủ yếu ở Syria sang Mỹ khi hàng triệu người đang lũ lượt tràn sang châu Ấu là một chính sách rất nhân đạo nhưng khó có thể kiểm tra lý lịch được. Trump đưa ra giải pháp “trục xuất người nhập cư bất hợp pháp và sẽ không cấp visa cho công dân của những nước nào không chịu nhận lại người nhập cư trái phép“. Các hiệp định thương mại quốc tế do chính phủ Obama đề xuất bị Trump chỉ trích là “khiến nước ngoài lợi dụng, ăn cắp việc làm của hàng triệu dân Mỹ đang thất nghiệp“. Trump hứa khi lên làm tổng thống Mỹ sẽ làm khô “vũng lầy nợ công“.

4) Trump chỉ rõ giới hạn về sức khỏe của bà Hillary Clinton và bà phạm lỗi nghiêm trọng về an ninh mạng. Một bình luận mang tính “tiên tri” của Mandy Grunwald, cố vấn báo chí của Hillary Clinton khi trả lời câu hỏi về cách thức Hillary Clinton có thể thua dù bà dẫn trước ở hầu hết các cuộc thăm dò ý kiến, Grunwald nói: Nó sẽ xảy ra theo cách là khát vọng thay đổi lấn át nỗi e sợ Donald Trump, e sợ nguy hiểm…”. “khát vọng thay đổi” là cụm từ gói gọn cuộc bầu cử tổng thống Mỹ 2016. Trump đã nhận được 83% sự ủng hộ trong khi Clinton chỉ 14% về chủ đề này. Mặc dù chỉ dấu trước bầu cử ch thấy: Chỉ 36% cử tri cho rằng Donald Trump “đủ phẩm chất” làm Tổng thống. 52% nhận xét tương tự về Hillary;  Chỉ 35% nói Donald Trump có “khí chất để làm Tổng thống một cách hiệu quả”. 55% nói như vậy về Hillary; Cứ ba cử tri thì có 1 cho rằng Trump trung thực và đáng tin cậy. 36% đánh giá tương tự về Hillary. Sau khi trúng cử, để đối phó với việc  Hillary sẽ chuyển bại thành thắng?, Trump vẫn giữ ý định là Trump sẽ khởi tố Hillary?  như là một đối sách quan trọng cho tới trước ngày 9 tháng 12.  Đối phó với Nội bộ lục đục, các ‘lão làng’ cự tuyệt Trump ông đã có cú đảo chiều đột ngột cân nhắc duy trì một số điều khoản trong đạo luật chăm sóc sức khỏe của ông Obama (Obamacare) và khi biểu tình tràn lan khắp nước Mỹ ủng hộ Hillary Clinton thì Trump gây sốc, đòi trục xuất ngay 3 triệu người nhập cư trái phép và có những đối sách và phát ngôn xoa dịu lòng người.

5) Donald Trump đã khéo tân dụng Truyền thông xã hội và được lòng nhiều người dân da trắng Mỹ bình thường hơn. Bầu cử Tổng thống Mỹ 2016 qua những con số ‘biết nói‘ cho thấy rõ điều đó. Truyền thông xã hội đã trợ giúp Trump đắc lực. Donald Trump có hơn 13,5 triệu người theo dõi trên Facebook, so với Hillary Clinton chỉ có hơn 9 triệu người. Twitter của DonaldTrump có hơn 14 triệu follower, còn Hillary Clinton chỉ có gần 11 triệu.

Churchill giống và khác Trump?

trump-va-churchill

DONARD TRUMP SO SÁNH WINSTON CHURCHILL?

Câu hỏi buồn cười nhưng có nguyên do. Winston Churchill là Thủ tướng Anh trong thời Chiến tranh thế giới thứ hai. Ông từng là một người lính, nhà báo, tác giả, họa sĩ và chính trị gia, sinh ngày 30 tháng 11 năm 1874 tại Cung điện Blenheim, Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland, mất ngày 24 tháng 1 năm 1965 tại Luân Đôn. Ông được coi là một nhà lãnh đạo kiệt xuất trong lịch sử Anh và lịch sử thế giới thời Thế chiến thứ hai, là thủ tướng Anh duy nhất nhận giải Nobel Văn học và là người đầu tiên được công nhận là Công dân danh dự Hoa Kỳ. Winston Churchill giỏi xử lý mối quan hệ “tứ cường” cực kỳ nhạy cảm của thuở trước.

Bối cảnh hiện nay mà nước Mỹ yêu cầu với tân Tổng thống Donald Trump phải xử lý cần đối phó linh hoạt thực dụng theo một mục tiêu kiên định, rất giống cách mà nước Anh yêu cầu đối với Thủ tướng Anh Winston Churchill trong thời Chiến tranh thế giới thứ hai.  Nước Mỹ “khát vọng thay đổi” lấn át nỗi “e sợ nguy hiểm” Donald Trump.

Tân Tổng thống Mỹ phải là người khiến “nước Mỹ hùng mạnh trở lại”. Nước Mỹ cần một tổng thống hùng mạnh hơn, cao bồi Mỹ hơn, khó đoán hơn, gian hùng và thực dụng hơn để bên trong thì làm cho nước Mỹ hùng mạnh trở lại, bên ngoài thì đủ sức đương đầu với mối quan hệ “tứ cường” vừa hợp tác vừa cạnh tranh, ẩn chứa nhiều hiểm họa, hùng mạnh sánh vai cùng Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, Tổng thống Nga Putin và những chính khách nước, đối tác khác trong phần còn lại của thế giới.

Winston Churchill giống và khác Donald Trump? sự so sánh là câu chuyện thú vị.

Mời bạn cho lời bình?



DONALD TRUMP NƯỚC MỸ TRƯỚC TIÊN

Ông Trump sẽ làm gì trong 100 ngày đầu tiên của nhiệm kỳ Tổng thống?  Tân Tổng thống Mỹ thứ 45 của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ đang tiếp nhận quyền lực. Donald Trump đang hành động! Ông nằm trong tiêu điểm của Nước Mỹ và Thế Giới . Sóng gió đầy rẫy trước mắt Donald Trump. Trong suốt chiến dịch tranh cử, Trump đã đưa ra thế giới quan “nước Mỹ trước tiên”, nhấn mạnh ông sẽ theo đuổi các cam kết quốc tế của Mỹ chỉ khi cảm thấy phù hợp với lợi ích của chính nước Mỹ. Việt Nam lúc này chưa thể nằm trong tầm ngắm việc cấp bách cần làm ngay của Trump nhưng chắc chắn ông sẽ có những quyết sách kịp thời và khôn ngoan để bảo tồn và phát triển các khoản đầu tư của nước Mỹ mà Obama và các vị tổng thống tiền nhiệm đã làm được ở Việt Nam và Châu Á. Việt Nam tự cũng cố và trầm tĩnh theo dõi việc làm, lời nói của Trump,  lắng nghe và cập nhật các bình luận chọn lọc Trump với Việt Nam và Thế Giới?

Những thách thức đối ngoại của Donald TrumpMỹ đang không suy thoái. Nhiệm vụ chính sách đối ngoại trước mắt của Trump là điều chỉnh luận điệu của mình và trấn an các đồng minh và những nước khác về vai trò tiếp tục của Mỹ trong trật tự thế giới tự do“. Joseph S. Nye, cựu Trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng và chủ tịch Hội đồng Tình báo Quốc gia Hoa Kỳ, là Giáo sư tại Đại học Harvard. Ông là tác giả cuốn Is the American Century Over? trong tác phẩm Project Syndicate 2016 – Donald Trump’s Foreign-Policy Challenges – nhận định. Nước Mỹ đang đứng trước “một thế lưỡng nan về chính sách”: “Sự cân bằng quyền lực khu vực ở châu Á khiến Mỹ được chào đón ở đó. Sự trỗi dậy của Trung Quốc đã làm dấy lên lo ngại ở Ấn Độ, Nhật Bản, Việt Nam, và các nước khác. Việc quản lý sự trỗi dậy trên toàn cầu của Trung Quốc là một trong những thách thức chính sách đối ngoại lớn của thế kỷ này, và chiến lược “nước đôi” do lưỡng đảng ủng hộ “vừa hội nhập, vừa đảm bảo an ninh” của Mỹ – trong đó Mỹ mời Trung Quốc tham gia trật tự thế giới tự do, trong khi tái khẳng định hiệp ước an ninh của Mỹ với Nhật Bản – sẽ tiếp tục là cách tiếp cận đúng đắn“. ” …Nga, một đất nước đang suy thoái, nhưng có một kho vũ khí hạt nhân đủ để hủy diệt Mỹ – và do vậy vẫn là một mối đe dọa tiềm tàng đối với Mỹ và các nước khác. Nga, gần như phụ thuộc hoàn toàn vào nguồn thu từ các tài nguyên năng lượng của mình, là một “nền kinh tế đơn canh” với các thể chế suy đồi và những vấn đề về nhân khẩu học và y tế. Sự can thiệp của Tổng thống Vladimir Putin vào các nước láng giềng và Trung Đông, các cuộc tấn công mạng của ông nhằm vào Mỹ và các nước khác, dù có ý định khiến nước Nga trông có vẻ vĩ đại trở lại, nhưng chỉ đơn thuần làm xấu đi những triển vọng dài hạn của đất nước. Tuy nhiên, trong ngắn hạn, các nước đang suy thoái thường chấp nhận nhiều rủi ro hơn và do đó nguy hiểm hơn – như trường hợp Đế quốc Áo-Hung vào năm 1914.”

Trum sẽ phá nát di sản của Obama tại Đông Nam Á?” liệu sắp tới có xẩy ra điều này  không?. “Đối với Trump, người tạo nên sự nghiệp của mình trong lĩnh vực bất động sản, có lẽ là cách tốt nhất để nhìn vào chính sách của ông đối với khu vực là qua lăng kính của một nhà kinh doanh. Rốt cuộc, có thể ông sẽ nhận ra rằng sẽ là thiếu khôn ngoan nếu phung phí tất cả các khoản đầu tư đáng kể mà người tiền nhiệm của ông đã nỗ lực thực hiện tại khu vực Đông Nam Á này“. Lê Hồng Hiệp là Nghiên cứu viên chính tại Viện Nghiên cứu Đông Nam Á (ISEAS – Yusof Ishak Institute), Singapore, và là tác giả của cuốn sách sắp xuất bản Living Next to the Giant: The Political Economy of Vietnam’s Relations with China under Doi Moi (Sống cạnh người khổng lồ: Kinh tế chính trị của quan hệ Việt – Trung thời kỳ Đổi Mới), bình luận . Trump sẽ phải cân nhắc các quyết định thích hợp, bởi lẽ “Trong suốt chiến dịch tranh cử, Trump đã đưa ra một thế giới quan “nước Mỹ trước tiên”, nhấn mạnh rằng ông sẽ theo đuổi các cam kết quốc tế của Mỹ chỉ khi cảm thấy phù hợp với lợi ích của mình. Điều này đã làm rúng động nhiều đồng minh và đối tác của Mỹ, bao gồm các nước Đông Nam Á, những nước lo sợ rằng họ sẽ bị bỏ qua bởi quốc gia lâu nay vẫn là người bảo đảm quan trọng nhất cho sự ổn định khu vực. Nếu vậy, điều này sẽ đại diện cho một sự đảo ngược đáng chú ý so với chính sách của Mỹ tám năm qua, trong đó Tổng thống Barack Obama đã nỗ lực hết sức nhằm tăng cường quan hệ của Mỹ với khu vực Đông Nam Á“.

*

Việt Nam tự cũng cố và trầm tĩnh theo dõi.


Hoàng Kim


Tin Mới-Tiểu sử Tổng Thống Donald Trump, Tổng thống thứ 45 của Mỹ.
Bài diễn thuyết chấn động của TRUMP khiến cả nước Mỹ bừng tỉnh- “Không để cho Trung Quốc lũng đoạn kinh tế nước Mỹ”

TÔI SẼ KHIẾN NƯỚC MỸ HÙNG MẠNH TRỞ LẠI

Tác giả: DONALD TRUMP – Đỗ Trí Vương dịch

Donald Trump – nước Mỹ nhìn từ bên trong (Crippled America – How to make America great again) là cuốn sách do ông Donald Trump viết như một cương lĩnh tranh cử và cũng là những kế hoạch để “sửa lại” nước Mỹ.


Cuốn sách (bản tiếng Việt do Công ty Nhã Nam và Nhà xuất bản Thế Giới ấn hành) đưa ra những nhận định và chính sách “không giống ai” của ông Trump, chỉ là cách của Trump, cũng là cách khiến ông có một cuộc vận động không giống ai và đi đến chiến thắng.

Tuổi Trẻ trích đăng cuốn sách này.

Nước Mỹ cần bắt đầu trở lại làm người chiến thắng. Đây là nước Mỹ của ngày hôm nay, thành phố tỏa sáng trên một ngọn đồi từng được những quốc gia khác ngưỡng mộ và tìm cách bắt chước. Vậy chúng ta có thể làm gì? Làm sao để chúng ta bắt đầu trở lại làm người chiến thắng?

Để bắt đầu, chúng ta cần một chính phủ cam kết sẽ chiến thắng và có kinh nghiệm chiến thắng.

Không cần chính trị gia “nói suông” nữa

Vào đầu tháng 9 năm 2015, tôi phát biểu tại một buổi mittinh lớn ở Washington D.C. Tôi bảo họ chúng ta cần một quân đội mạnh đến mức chúng ta không cần dùng đến. Và rồi tôi hỏi: “Ông có đang lắng nghe không, Tổng thống Obama?”.

Hầu như ai trong đám đông cũng hoan hô, nhưng tôi cũng hiểu tại sao vài người trong số họ còn hoài nghi.

Người Mỹ đã quen nghe những lời hứa quen thuộc cũ mòn từ những chính trị gia mệt mỏi na ná nhau, những người không bao giờ đem lại kết quả nào, chứ đừng nói đến chiến thắng. Tôi chả lạ gì.

Suốt nhiều năm tôi đã tặng tiền, rất nhiều tiền, cho các ứng viên từ cả hai đảng, những người đích thân cầu khẩn tôi ủng hộ cho chiến dịch của họ.

Họ đều hứa hẹn thay đổi mọi thứ bằng các ý tưởng mới và đem chính quyền quay lại nguyên bản, bó hẹp hơn trong mục tiêu bảo vệ đất nước và đặt người dân lên hàng đầu. Hết ứng viên này đến ứng viên khác đưa ra đủ loại lời hứa như thế và có rất ít điều (nếu có chăng nữa) được thực hiện.

Bao nhiêu trong số những vấn đề đó được giải quyết? Hầu như chẳng có tiến triển gì ở Washington.

Hãy nhìn vào Quốc hội, dễ hiểu tại sao cơ quan này đã trở nên tai tiếng trong dư luận Mỹ. Và tại sao lại không? Họ có làm gì đâu. Họ còn không thể thông qua một gói ngân sách thường niên.

Họ thường xuyên cãi vã chuyện nhỏ nhặt, đồng nghĩa với việc họ sẽ ném tất cả vấn đề cùng khoản nợ công khổng lồ của chúng ta cho con cái và có lẽ cả cháu chắt chúng ta nữa.

Điều này phải chấm dứt.

Cuối cùng, tôi nhận ra rằng nước Mỹ không cần thêm những chính trị gia “chỉ nói suông” điều hành nó nữa. Nước Mỹ cần những doanh nhân thông minh hiểu cách quản lý. Chúng ta không cần thêm những màn hùng biện chính trị nữa, mà chúng ta cần thêm sự hợp lẽ.

“Nếu nó không hỏng, thì đừng sửa nó”, song nếu nó đã hỏng, thì hãy ngừng nói để còn sửa chữa.

Tôi biết cách sửa nó. 

Tôi sẽ khiến nước Mỹ hùng mạnh trở lại 

donald-trump8
Đà ĐẾN LÚC PHẢI CỨNG RẮN
Tác giả:
Donald Trump

Nghiên cứu Quốc tế. Trump: Đây là cách nước Mỹ cứng rắn với Trung Quốc. Bài viết được trích từ cuốn sách “Donald Trump – Đã đến lúc phải cứng rắn” được Alpha Books và NXB Thế giới phát hành toàn quốc vào ngày 18/7/2016. – See more at: http://nghiencuuquocte.org/2016/07/20/trump-day-la-cach-my-cung-ran-voi-trung-quoc/#sthash.BNj11J0C.dpuf


“Trung tâm trọng trường của thế giới đang ngày càng dịch chuyển sang châu Á” – Barack Obama.

Nói  thẳng: Trung Quốc không phải bạn ta. Họ xem ta như kẻ thù. Tốt hơn là Washington nên tỉnh ra thật nhanh, vì Trung Quốc đang cướp công ăn việc làm của ta, phá hủy ngành công nghiệp chế tạo của ta, ăn trộm công nghệ và năng lực quân sự của ta với tốc độ âm thanh. Nếu nước Mỹ không sớm khôn lên, tổn thất sẽ là không thể vãn hồi.

Có nhiều điều về sức mạnh Trung Quốc mà Obama và các đồng sự ủng hộ thuyết toàn cầu của ông ấy không muốn bạn biết. Nhưng, không một ai biết sự thật lại có thể ngồi yên và làm ngơ việc cường quốc kinh tế này [Mỹ – ND] sẽ rơi vào tình thế nguy hiểm đến thế nào nếu các vị mà ta gọi là lãnh đạo ở Washington không cùng xắn tay hành động, bắt đầu đứng lên bảo vệ công ăn việc làm của người Mỹ và ngừng chuyển chúng ra thuê ngoài ở Trung Quốc.

Người ta dự đoán rằng đến năm 2027, Trung Quốc sẽ vượt Mỹ trở thành nền kinh tế lớn nhất thế giới – và điều này sẽ xảy ra nhanh hơn nữa nếu các xu hướng thảm họa trong nền kinh tế của Obama vẫn còn tiếp diễn. Nghĩa là trong vài năm tới, Mỹ sẽ bị nhấn chìm bởi cơn sóng thần kinh Trung Quốc – tôi đoán là đến năm 2016, nếu ta không hành động nhanh.

Điều này không xảy ra trong một đêm hay bất thần từ chân không. Chúng ta cứ ngần ngừ và làm ngơ trước những dấu hiệu cảnh báo suốt nhiều năm. Sự thật là, chúng ta đã thất bại nặng nề về công ăn việc làm trước Trung Quốc dưới thời Tổng thống George W. Bush, thậm chí trước khi rơi vào thảm họa việc làm do Tổng thống Obama gây ra, thì từ năm 2001 đến năm 2008, Mỹ đã mất 2,4 triệu việc làm vào tay Trung Quốc.

Hơn 30 năm qua, nền kinh tế Trung Quốc đã tăng trưởng trung bình 9-10% một năm. Nhưng dưới thời Tổng thống Barack Obama, Trung Quốc đã phát đạt nhanh một cách bất thường và Mỹ cũng thua lỗ nhanh một cách bất thường. Chỉ riêng quý I năm 2011, nền kinh tế Trung Quốc đã tăng trưởng với tốc độ vũ bão 9,7%. Còn tỷ lệ tăng trưởng quý I của Mỹ thì sao? Một con số đáng xấu hổ: 1,9%. Chúng ta có 14,4 triệu người mất việc. Chúng ta cần hành động.

Quan hệ của Mỹ với Trung Quốc đang đến bước quyết định. Chúng ta chỉ có rất ít thời gian để đưa ra những quyết định cứng rắn cần thiết nhằm giữ vững vị thế của ta trên thế giới. Cứ khoảng 7 năm, nền kinh tế Trung Quốc lại tăng trưởng gấp đôi. Đó là một thành tựu kinh tế khủng khiếp, và đó cũng là lý do tại sao hết năm này đến năm khác họ đánh bại ta về thương mại.

Ngay lúc này, ta đang có một khoản thâm hụt thương mại khổng lồ là 300 tỷ đô-la với Trung Quốc. Nghĩa là mỗi năm Trung Quốc kiếm được từ Mỹ khoảng 300 tỷ đô-la. Khi tôi tham gia các buổi nói chuyện trên truyền hình và các chương trình tin tức, tôi nói ra con số đó, và mọi người thậm chí còn không thể hình dung nổi trong đầu một con số lớn như thế, song đó là sự thật. Chỉ tính riêng sự mất cân bằng thương mại thôi, thì cứ ba năm Trung Quốc lại gửi ngân hàng gần một nghìn tỷ đô-la của ta.

Và đáng buồn thay, trong khi công nghiệp chế tạo của Mỹ từng là vô địch, thì giờ đây, vì chuyện Trung Quốc lừa ta bằng đồng tiền của họ, nên các công ty Mỹ không thể cạnh tranh về giá, dù ta làm ra những sản phẩm tốt hơn nhiều. Bởi vậy, bây giờ Trung Quốc là nhà sản xuất và xuất khẩu hàng đầu thế giới. Nhân đây cũng xin nói thêm là họ cũng có hơn ba ngàn tỷ đô-la ở ngân hàng dự trữ nước ngoài. Đó là số tiền đủ để Trung Quốc mua cổ phần chi phối mọi công ty lớn nằm trong danh sách chỉ số công nghiệp trung bình Dow Jones – các công ty như Alcoa, Caterpillar, Exxon Mobil, hay Walmart – và vẫn dư hàng tỷ đô-la trong ngân hàng.

Cứ 6 người trên hành tinh này thì có một người là người Trung Quốc. Dân số 1,3 tỷ người của họ vượt ta với tỷ lệ khoảng 4 trên 1. Đó là một nguồn nhân tài khổng lồ để xây dựng các doanh nghiệp, cung cấp nhân lực cho các khu chế xuất, đáp ứng đủ nhân sự cho các tổ chức giáo dục ưu tú, và xây dựng một lực lượng quân sự khổng lồ.

Một mối quan ngại lớn khác nữa là việc hàng năm Trung Quốc có 7 triệu sinh viên tốt nghiệp đại học. Cho đến nay, Mỹ vẫn vượt Trung Quốc về tỷ lệ tốt nghiệp đại học xét trên toàn bộ dân số, nhưng bạn phải hỏi liệu các trường đại học của ta có cho ra đời những sinh viên tốt nghiệp có kỹ năng cần thiết để cạnh tranh không.

Tôi  đọc thấy quá nhiều câu chuyện về các tập đoàn phải tổ chức các lớp giáo dục bổ túc cho nhân viên. Và khi bạn nhìn vào điểm thi ở các trường trung học cơ sở và trung học phổ thông, thì thật đáng báo động. Trong một nghiên cứu quốc tế có uy tín năm 2010 về trẻ em trong độ tuổi 15, Mỹ xếp thứ 25 trên 34 quốc gia về toán học. Còn Trung Quốc xếp thứ mấy? Thứ nhất.

Thực tế là, học sinh Thượng Hải không những đứng nhất ở môn toán  mà còn đứng nhất về môn đọc và khoa học. Họ hoàn toàn hạ gục ta – và tất cả những người khác. Chắc chắn, nghiên cứu này hơi thiên lệch vì họ chỉ lấy mẫu học sinh ở Thượng Hải vốn là nơi có nhiều học sinh thông minh nhất Trung Quốc theo học. Nhưng, ngay cả tờ tạp chí có tinh thần tự do TIME cũng chỉ ra rằng, khi bạn xem xét những thay đổi nhân khẩu cực lớn đang diễn ra ở Mỹ, thì nguy cơ về giáo dục đã bắt đầu lấp ló phía trước. Chỉ trong một thế hệ nữa thôi, chúng ta sẽ là một quốc gia thiểu số trở thành đa số, và hiện thời có một con số đáng sợ là 40% trẻ em Mỹ Phi và Mỹ Latinh thậm chí không tốt nghiệp trung học phổ thông (chứ chưa nói đến đại học).

Trong tư thế là mục tiêu tấn công của Trung Quốc theo bạn thì Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào có kế hoạch đưa hầu hết các lợi thế kinh tế và giáo dục của Trung Quốc nhắm vào đâu? Chính xác rồi đấy, vào các ngành công nghiệp quân sự và vũ khí. theo tiết lộ của một thông báo mới từ Lầu Năm Góc, Trung Quốc đang nhanh chóng tăng cường lục quân, thủy quân và rót hàng triệu đô-la vào việc phát triển máy bay chiến đấu tàng hình thế hệ I, tàu ngầm tấn công tiên tiến, các hệ thống phòng không tinh vi, các hệ thống chiến tranh không gian công nghệ cao và bổ sung cho kho tên lửa đạn đạo.

Phản ứng trước sự tăng cường vũ trang quân sự của Trung Quốc, Tổng tham mưu trưởng Liên quân Hoa Kỳ Michael Mullen đã nói: “Người Trung Quốc có mọi quyền phát triển quân sự họ muốn. Chỉ là tôi không thể hiểu nổi tại sao một số năng lực này, dù là [máy bay tàng hình J-20], hay thiết bị chống vệ tinh, hay vũ khí chống tàu chiến, thì phần nhiều lại có vẻ nhắm thẳng vào Mỹ.”

Những gì Trung Quốc đang làm trên mặt trận chiến tranh mạng cũng đáng báo động. Khi điều trần trước Ủy ban Quốc hội, Phó Tổng tham mưu Liên quân Hoa Kỳ, Tướng James Cartwright, nói rằng Trung Quốc có liên quan rất sâu đến việc do thám thông tin máy tính của các mạng lưới thuộc cơ quan chính phủ và doanh nghiệp Mỹ. Tướng Cartwright giải thích rằng gián điệp mạng có thể cô lập các điểm yếu của mạng vi tính và cho phép người Trung Quốc ăn cắp tin tức tình báo quý giá.

Vậy ta phải làm gì đây?

Trung Quốc đưa đến ba mối đe dọa lớn đối  với Mỹ khi thao túng tiền tệ quá đáng, nỗ lực phá hủy nền tảng sản xuất của ta một cách có hệ thống; gián điệp công nghiệp và chiến tranh mạng chống lại Mỹ. Người Trung Quốc đã hà hiếp ta nhiều năm rồi. Nhưng, chính quyền Obamacó vẻ gần như đồng lõa trong việc muốn giúp người Trung Quốc giẫm đạp lên ta. Obama tuyên bố ta không thể làm những việc có lợi cho ta, bởi nó có thể sẽ châm ngòi cho một “cuộc chiến thương mại” – làm như thể lúc này ta không ở trong một cuộc chiến như thế vậy. Tuy nhiên, tôi tin rằng chúng ta có thể vượt qua các mối đe dọa của Trung Quốc bằng một một chiến thuật khôn ngoan và một nhà thương thuyết cứng rắn.

Việc Trung Quốc thao túng trên quy mô lớn đồng tiền của nước này có mục đích là nhằm đẩy mạnh xuất khẩu của nó và hủy hoại các ngành công nghiệp nội địa của ta. Khi chính quyền Trung Quốc thao túng đồng Nguyên [yuan] (đơn vị tiền Trung Quốc, có lúc còn được gọi là Nhân dân tệ) và định giá thấp nó, họ có thể bán hàng cho các nước khác với giá thấp hơn rất, rất nhiều so với một công ty Mỹ, vì đồng tiền của ta được định giá ở mức giá thị trường chính xác hơn. Nghĩa là, hàng hóa của ta được định giá cao hơn, và việc này khiến chúng kém cạnh tranh hơn.

Nhiều nhà phân tích đã cố xác định giá trị thực của đồng tiền Trung Quốc, nhưng thật khó có thể nói chắc vì giá trị luôn thay đổi. Tuy nhiên, quả thật dường như cũng có một sự nhất trí là đồng nhân dân tệ có vẻ bị định giá thấp đâu đó trong khoảng 40- 50% so với giá trị thực của nó. Nghĩa là người Trung Quốc có thể định ra mức giá chỉ bằng nửa giá của một nhà sản xuất Mỹ cho một hàng hóa hay dịch vụ tương tự. Điều này báo hiệu nguy cơ người lao động Mỹ mất công ăn việc làm, và đó chính xác là chuyện đang xảy ra ngay lúc này.

Hãy nhìn vào những gì mà hành động thao túng tiền tệ của Trung Quốc đã gây ra cho ngành công nghiệp thép của ta. Là một nhà thầu xây dựng nhiều tòa nhà xa hoa khổng lồ, tôi có thể cho bạn biết rằng công nghiệp thép có ý nghĩa sống còn đối với sức mạnh kinh tế của ta, và là một khoản chi phí quan trọng trong bất cứ công trình xây dựng nào. Theo Hiệp hội Sắt Thép Hoa Kỳ (AISI), hành động định giá thấp tiền tệ của Trung Quốc là hình thức “trợ giá lớn nhất” cho các nhà sản xuất Trung Quốc, là “chìa khóa” cho sự bùng nổ tăng trưởng xuất khẩu của Trung Quốc, và là “một nguyên nhân chính” cho sự mất cân bằng cấu trúc toàn cầu đang góp phần dẫn đến sự sụp đổ tài chính gần đây của Mỹ.

Sự thao túng tiền tệ của Trung Quốc và các hoạt động thương mại không công bằng khác đã giúp ngành sản xuất thép thô của Trung Quốc nhảy vọt từ 15% tổng sản lượng toàn cầu năm 2002 lên một con số cao đến không ngờ là 47% năm 2008. Năm 2002, Mỹ chỉ nhập khẩu 600.000 tấn thép (3% trên toàn bộ số thép nhập) từ Trung Quốc. Đến năm 2008, Trung Quốc đã khiến chúng ta phải mua 5 triệu tấn thép. Và một lần nữa, họ làm được điều này chủ yếu là nhờ việc định giá thấp đồng nhân dân tệ.

Kinh tế gia Alan Tonelson đã rất đúng khi viết:

Trong tám năm dài, nhóm vận động hành lang cho Trung Quốc ở Washington – được cấp cho nguồn kinh phí thừa mứa bởi chính các công ty đa quốc gia có cơ sở ở Trung Quốc được hưởng lợi từ khoản trợ giá 50% này [nhờ đồng nhân dân tệ được định giá thấp] – đã phô ra những lý lẽ hợp lý hóa việc không làm gì. Cái giá thảm khốc giáng xuống ta khi làm theo lời khuyên của nhóm vận động hành lang cho Trung Quốc cũng đủ để chứng minh cho việc làm ngơ mánh khóe gần đây nhất của nó… Các nhà máy Mỹ buộc phải tiếp tục đóng cửa, lợi nhuận của những nhà máy sống sót được thì tiếp tục sụt giảm và thậm chí biến mất, số việc làm mất đi ngày càng tăng và tiền lương tiếp tục bị cắt giảm. Tệ hơn nữa, sự mất cân bằng kinh tế toàn cầu lấy Mỹ làm trung tâm lại tiếp tục gia tăng cho đến khi chúng gây ra sự sụp đổ lớn nhất ở Mỹ và trên khắp thế giới kể từ sau cuộc Đại Suy thoái.

Những nhà quan sát khác, như thượng nghị sỹ Đảng Cộng hòa bang Alabama Richard Shelby, cũng thấy rõ. “Không nghi ngờ gì nữa, Trung Quốc đang thao túng đồng tiền của nước này để trợ giá cho hàng xuất khẩu,” Shelby nói. Về việc Trung Quốc mua trái phiếu của Bộ Tài chính Mỹ, Shelby nói: “Có lẽ đã đến lúc cần có điều luật mới để đảm bảo Bộ Tài chính chăm lo cho người lao động Mỹ, chứ không phải mấy gã chủ nợ Trung Quốc.”

Là nền kinh tế dẫn đầu thế giới, chúng ta là người bị thương tổn nặng nề nhất bởi các hoạt động thương mại dối trá của Trung Quốc – và bất kỳ có chút hiểu biết về kinh tế học đều biết là tôi đúng. Như CNN Money đã nói: “Hầu hết các nhà kinh tế học sẽ đồng ý với logic của Trump rằng Trung Quốc đang giữ giá trị đồng tiền của nước này ở mức thấp để giúp các nhà sản xuất của họ có lợi thế khi bán hàng sang Mỹ.”

Dĩ nhiên, trở lại năm 2008 trong suốt chiến dịch tranh cử tổng thống, Barack Obama đã rất hưng phấn khi lớn tiếng phát biểu về những tác động tiêu cực của hành động thao túng tiền tệ. Khi còn là ứng cử viên, ông ấy thậm chí còn tán thành một dự luật sẽ thay đổi luật hiện hành để “định nghĩa thao túng tiền tệ như một hành động trợ giá cần áp thuế đối kháng (thuế chống phá giá)”. Giờ thì hãy tua nhanh đến năm 2012. Hiện nay, Obama lại nói những lời ngon ngọt về chủ đề này và thực hiện thuật ngoại giao “khẩn khoản” thường thấy của ông ấy với người Trung Quốc. thử nghe những gì vị tổng thống này nói về việc Trung Quốc định giá thấp đồng tiền của mình: “Vì vậy, chúng ta sẽ tiếp tục mong giá trị đồng tiền của Trung Quốc ngày càng được định hướng theo thị trường, việc này sẽ giúp đảm bảo rằng không quốc gia nào có lợi thế kinh tế thái quá.”

Phát biểu này sũng sượt sự yếu đuối. “Chúng ta sẽ tiếp tục mong” bằng một phép màu nào đó người Trung Quốc từ bỏ những cách làm nguy hại của họ? Có đùa không thế? Cứ như thể nhờ phép màu nào đó, Trung Quốc đang cướp của chúng ta 300 tỉ đô-la mỗi năm nhưng ngày mai sẽ thức dậy và quyết định: “Các bạn biết gì không, chúng tôi thực sự cần chơi công bằng hơn với người Mỹ và thôi không cướp của họ tất cả công ăn việc làm, các công ty và hàng tỷ đô-la nữa.”

Có lẽ nhiều người sẽ cho là tôi đang nói quá tệ về Trung Quốc và những người đại diện của đất nước này. Sự thật là tôi rất nể trọng người dân Trung Quốc. Tôi cũng rất nể trọng những người đại diện Trung Quốc. Điều tôi không nể trọng là cách chúng ta thương lượng và đàm phán với Trung Quốc. Nhiều năm qua, tôi đã thực hiện nhiều thỏa thuận và giao dịch với người Trung Quốc. Tôi đã kiếm được một khoản tiền khổng lồ. Tôi đã bán các căn hộ với giá 53 triệu đô-la, 33 triệu đô-la và nhiều mức giá thấp hơn. Tôi đã tạo ra một trong những việc làm lớn nhất ở Manhattan với các đối tác người Trung Quốc và đã kiếm được rất nhiều tiền. Vì vậy, tôi biết rõ người Trung Quốc, tôi hiểu và tôn trọng họ.

Bất kỳ khi nào tôi nói một cách tồi tệ về những gì họ đang làm với ta, tôi không có ý chỉ trích họ – tôi chỉ trách các lãnh đạo và các đại diện của ta mà thôi. Nếu ta có thể quay lưng lại với họ là xong, hẳn tôi sẽ hết lòng khuyến khích ta làm vậy. Song rủi thay, họ quá thông minh và các lãnh đạo của ta lại không đủ khôn ngoan.

Tôi có nhiều bạn ở Trung Quốc và những người bạn này không thể tin rằng lãnh đạo của họ lại có thể ký được những thỏa thuận ưu đãi không thể tin nổi ấy. Điều đáng ngạc nhiên là, bất chấp mọi ngôn từ hùng hồn và gay gắt mà tôi dùng để chống Trung Quốc, tờ Bloomberg Businessweek gần đây đã đăng tải một bài báo về thứ mà người Trung Quốc muốn nhất. Đáng chú ý nhất là một đoạn trích dẫn lời của chủ tịch công ty bất động sản Asher Alcobi về những gì mà các khách hàng người Trung Quốc của ông ưa thích hơn cả: “Cái gì dính đến tên Trump thì đều tốt”.

Vậy nên, tôi nói xấu Trung Quốc, song tôi nói sự thật và các khách hàng ở Trung Quốc muốn gì? Họ muốn Trump. Bạn biết thế nghĩa là gì không? Đó nghĩa là họ tôn trọng những ai nói đúng thực tế và nói lên sự thật, cho dù sự thật ấy có thể không hay gì với họ. thực tế là, chính sự tôn trọng tôi dành cho người Trung Quốc đã dẫn tôi đến chỗ nói các lãnh tạo của ta phải cẩn thận. Người Trung Quốc sẽ lấy, lấy và lấy cho đến khi ta không còn gì cả – và ai lại đi trách họ khi họ có thể phủi tay?

Trung Quốc là đối thủ của ta. Đã đến lúc ta phải hành động giống đất nước này… và nếu ta làm đúng việc của mình, Trung Quốc sẽ đi tới sự tôn trọng hoàn toàn mới đối với nước Mỹ, và khi đó ta có thể hạnh phúc du hành trên đường cao tốc đến tương lai cùng Trung Quốc như một người bạn.

Bài viết được trích từ cuốn sách “Donald Trump – Đã đến lúc phải cứng rắn” được Alpha Books và NXB Thế giới phát hành toàn quốc vào ngày 18/7/2016.

– See more at: http://nghiencuuquocte.org/2016/07/20/trump-day-la-cach-my-cung-ran-voi-trung-quoc/#sthash.BNj11J0C.dpuf

donald-trump1

TRUNG QUỐC LÀ KẺ THẮNG TRONG SỰ BẦU CỬ TỔNG THỐNG MỸ

Nguồn: Nghiên cứu Quốc tế, biên dịch và trích dẫn tác phẩm của James Palmer, “China Just Won The U.S. Election,” Foreign Policy, 09/11/2016.

Biên dịch: Phạm Hồng Anh | Hiệu đính: Nguyễn Huy Hoàng

Các nhà lãnh đạo Trung Quốc đang mong chờ một Tổng thống Trump, người mang lại ít sự đối đầu và thái độ đạo đức giả nhiều hơn. Nhưng chiến thắng của Bắc Kinh có thể khiến họ phải trả giá vào phút cuối.

Việc Donald Trump đắc cử sẽ là một thảm họa đối với bất kỳ ai quan tâm đến nhân quyền, sự lãnh đạo toàn cầu của Mỹ, và tự do truyền thông. Điều đó có nghĩa đây là một chiến thắng cho Bắc Kinh, nơi mà khi tôi đang ngồi viết bài, các nhà lãnh đạo Trung Quốc trong khuôn viên Trung Nam Hải nguy nga chắc hẳn đang khui rượu và kể những câu chuyện đùa không hay (về Trump).

Ở đây có bốn thắng lợi lớn cho các nhà lãnh đạo Trung Quốc, và một mối lo ngại tiềm tàng. Thắng lợi đầu tiên và rõ ràng nhất là thắng lợi về địa chính trị: Trung Quốc không còn phải đối mặt với viễn cảnh bà Hillary Clinton, một đối thủ cứng rắn và nhiều kinh nghiệm từng đứng lên phản kháng lại những kẻ bắt nạt. Thay vào đó, Trung Quốc chỉ phải đối mặt với một ngôi sao truyền hình thực tế chẳng biết gì và chỉ có vẻ nhận thức được rằng Trung Quốc có vũ khí hạt nhân, đã hứa sẽ moi tiền từ những đồng minh của Mỹ quanh Trung Quốc như Hàn Quốc và Nhật Bản, và liên tục làm xói mòn uy tín của Mỹ trên tư cách một đối tác quốc phòng. Trump cũng chính là mẫu doanh nhân dễ bị lừa nhất tại Trung Quốc – cả tin, chỉ tập trung vào phô trương của cải, và cực kỳ dễ bị ảnh hưởng bởi những lời tâng bốc. Chỉ một chuyến thăm, với việc Trung Quốc tìm cách quyến rũ, cũng có thể khiến ông có cảm tình với các nhà lãnh đạo chuyên quyền của Trung Quốc, cũng giống như với Putin của Nga.

Các nước như Việt Nam, Myanmar, và Philippines, vốn mông lung về việc ủng hộ ai trong cuộc tranh giành quyền lực ở Thái Bình Dương, nay sẽ dao động mạnh về phía Trung Quốc do họ muốn một quốc gia giữ lời hứa hơn là một quốc gia phụ thuộc vào sự lựa chọn đại cử tri. Các đồng minh mạnh nhất của Mỹ, Đài Loan, Hàn Quốc, và Nhật Bản, không còn tin tưởng vào cái ô hạt nhân của Mỹ, sẽ bắt đầu nghiêm túc xem xét các lựa chọn thay thế, như tự mình xây dựng năng lực răn đe hạt nhân, làm dấy lên những căng thẳng mới với Trung Quốc.

Nhìn chung, những diễn biến này sẽ chỉ khích lệ thêm Trung Quốc. Sau khủng hoảng tài chính 2008, Bắc Kinh tin rằng thế giới sẽ đi theo cách nó muốn, dẫn đến hàng loạt các động thái quân sự tự tin thái quá ở Đông Nam Á, từ đó đẩy một vài nước ngả mạnh sang phía Mỹ. Giờ đây sự tự tin của Trung Quốc sẽ quay trở lại, và rất ít quốc gia trong khu vực tin rằng Washington có khả năng bảo vệ họ khỏi bá quyền non trẻ của Trung Quốc. Đài Loan, vốn phải đối mặt với những luận điệu cứng rắn từ lục địa sau khi bầu cho bà Thái Anh Văn, một người chống Bắc Kinh, nay sẽ cảm thấy hoàn toàn bị cô lập – và có lẽ dễ bị tổn thương trước một cuộc xâm lược thực sự – mà không có lời hứa chắc chắn về sự bảo vệ của Mỹ.

Thắng lợi thứ hai là trong cuộc chiến giữa chế độ chuyên chế và dân chủ. Theo quan điểm của người Trung Quốc, một hệ thống bầu cử dựa trên đại cử tri đoàn đã sinh ra một người như Trump –hoàn toàn không có kinh nghiệm quản trị nhưng lại là một kẻ mị dân khéo léo – là một điều ngớ ngẩn, tương tự như việc chọn CEO cho một công ty lớn thông qua một cuộc đua ngựa. Ở Trung Quốc, lãnh đạo cần được lựa chọn, chuẩn bị, và đưa lên một cách kỹ lưỡng, kinh qua mọi cấp bậc trong hệ thống Đảng Cộng sản trước khi được bổ nhiệm vào vị trí đứng đầu. (Đáng chú ý, quy trình này diễn ra trong hàng loạt các cuộc đấu tranh nội bộ tồi tệ và đầy tham nhũng ở mỗi cấp).

Trung Quốc mong muốn tiến đến mô hình của Singapore về việc kiểm soát giới tinh hoa một cách cẩn trọng, một đất nước mà theo lời một cây viết thì trong đó Trump đại diện cho tất cả những thứ mà họ được dạy là phải lo ngại về dân chủ. Sự trần trụi trong chiến dịch tranh cử thắng lợi của Trump càng củng cố những chỉ trích của truyền thông Trung Quốc về một “trò hề chính trị hỗn loạn.” Sự khác biệt giữa số phiếu phổ thông và số phiếu Cử tri Đoàn sẽ chỉ tô đậm thêm những gì người ta thường nói rằng nền dân chủ Mỹ là một trò giả tạo.

Bản thân Trump cũng đã thể hiện mọi dấu hiệu rằng ông sẽ quản trị như các lãnh đạo chuyên chế mà Trung Quốc vẫn ủng hộ từ Myanmar đến Zimbabwe. Mọi biện pháp an ninh hoang tưởng mà Trump dọa thực hiện, từ việc cấm người nhập cư Hồi giáo đến việc xây bức tường ở biên giới với Mexico, sẽ được Bắc Kinh sử dụng để biện hộ cho vô số cuộc đàn áp của mình.

Điều này dẫn tới chiến thắng thứ ba của Trung Quốc, chiến thắng về nhân quyền. Mỗi năm, nước Mỹ đưa ra một bản báo cáo về những thảm họa nhân quyền của Trung Quốc – và mỗi năm Trung Quốc đều đáp lại bằng một bản báo cáo riêng, kết hợp những lời phản đối đầy phẫn nộ và xoáy vào những điểm yếu của Mỹ, từ việc cảnh sát đối xử với các nhóm thiểu số đến khoảng cách giới trong thu nhập. Nhưng dưới thời Tổng thống Trump, những lý lẽ của Bắc Kinh phản bác sự giả dối của Mỹ về nhân quyền có vẻ sẽ chỉ tăng thêm, nếu xét đến quan hệ thân thiết của Trump với các nhóm dân tộc chủ nghĩa da trắng, khả năng tước đoạt các quyền dân sự, và những cuộc tấn công của Trump và những người ủng hộ ông vào khái niệm tự do báo chí.

Bất cứ nỗ lực nào của phương Tây nhằm vạch trần việc Trung Quốc tái khẳng định chế độ phụ quyền truyền thống, từ việc bắt giữ năm nhà hoạt động nữ quyền tới việc vắng bóng lãnh đạo nữ trong Đảng Cộng sản, đều có thể bị phản bác bằng hàng loạt dẫn chứng về nhà lãnh đạo mới có cáo buộc từng tấn công tình dục phụ nữ của Mỹ. Thái độ kỳ thị người đồng tính một lần nữa nổi lên trong Đảng Cộng hòa sẽ là một đòn đánh mạnh vào phong trào đòi quyền đồng tính ở Trung Quốc. Những kêu gọi sự minh bạch trong chi tiêu quốc phòng của Trung Quốc và ngân sách chính quyền địa phương có thể bị đáp lại bằng việc dẫn ra chiến thắng của một ứng cử viên thậm chí chưa bao giờ buồn công bố hồ sơ thuế của mình. Đánh giá qua Brexit và kết hợp giữa bản chất và luận điệu của Trump, bạo lực do phân biệt chủng tộc có thể sẽ leo thang đáng sợ, càng làm tăng trọng lượng cho ngụy biện “còn Mỹ thì sao” của Liên Xô trước kia mỗi khi bị chất vấn về các trại cải tạo lao động gulag: “Nhưng ở Mỹ, các ông còn treo cổ người da đen.”

Đấy là giả định chính quyền Trump còn gây áp lực lên Trung Quốc về nhân quyền. Với thái độ ngưỡng mộ mà Trump thường bày tỏ đối với các nhà độc tài từ Saddam Hussein tới Vladimir Putin, và lời kêu gọi ủng hộ chủ nghĩa biệt lập trong vấn đề đối ngoại của ông, Trung Quốc có thể trông chờ vào một Nhà Trắng yên ắng, nhắm mắt làm ngơ những cuộc đàn áp ở Tân Cương – hay thậm chí Hồng Kông.

Và cuối cùng, thắng lợi thứ tư là về độ tín nhiệm của truyền thông. Sự chỉ trích Trump gần như thống nhất trên các trang báo trên khắp phổ chính trị (từ tả sang hữu) – mà gần như không có tác động lên cử tri – sẽ củng cố lập luận của truyền thông nhà nước Trung Quốc rằng truyền thông phương Tây là thiên vị và chỉ đại diện cho giới tinh hoa.

Mặt khác, khi muốn tấn công Trump, Trung Quốc sẽ viện vào thất bại của tin tức truyền hình Mỹ trong việc chỉ ra vô vàn những thiếu sót của ông này.

Rõ ràng đó là những lời chỉ trích trái ngược về truyền thông phương Tây, nhưng truyền thông nhà nước Trung Quốc chưa bao giờ ngần ngại thể hiện đạo đức giả, do đó có thể cả hai luận điểm này đôi khi sẽ cùng xuất hiện trong một bài viết. (Chẳng hạn, Trung Quốc đã rất nhiệt tình chỉ trích tầm nhìn ngắn hạn của các cuộc trưng cầu ý dân và sự mục nát của EU về Brexit.) Thứ hai, sự thất bại của những người thăm dò ý kiến dân chúng – ngay cả Nate Silver (người dự báo chính xác kết quả 2 cuộc bầu cử gần đây – NBT) cho rằng Clinton sẽ thắng với số phiếu gấp đôi Trump, mặc dù không thực sự chắc chắn so với những nhà thống kê khác – cũng sẽ được Trung Quốc dùng để gây nghi ngại về những tuyên bố của các chuyên gia trên các báo phương Tây.

Tuy nhiên có một mối lo ngại lớn có thể dập tắt sự ăn mừng ở Trung Nam Hải. Mặc dù Trung Quốc thường xuyên khinh miệt Hoa Kỳ, tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc, trớ trêu thay, vẫn phụ thuộc vào một nước Mỹ vững mạnh, ổn định và thịnh vượng, sẵn sàng trao đổi thương mại với thế giới. Toàn cầu hóa, như các cây viết Trung Quốc liên tục nhắc lại trong vài tháng qua, rất quan trọng đối với một quốc gia cần thị trường nước ngoài để tiếp tục thúc đẩy dân chúng lên tầng lớp trung lưu và đạt được giấc mơ trở thành một nước “khá giả” đến năm 2020.

Nếu Trump thực sự theo đuổi những kế hoạch mang tính bảo hộ chủ nghĩa của mình, và những quyết định của ông có tác động đến Hoa Kỳ như đối với nhiều thương vụ kinh doanh thất bại của ông, thì nền kinh tế Trung Quốc, vốn đã lung lay, sẽ bắt đầu chao đảo. Những kế hoạch tham vọng của Bắc Kinh nhằm phát triển các mạng lưới thương mại toàn cầu thông qua khuôn khổ “Một vành đai, một con đường” có thể sẽ bù đắp được điều này – hoặc có thể sẽ chỉ tỏ ra không ổn định trong một thế giới mất phương hướng. Trung Quốc và Mỹ thường được ví như đôi cánh của nền kinh tế toàn cầu; nếu một cánh gãy, cả hai sẽ cùng rơi.

James Palmer là biên tập viên phụ trách khu vực châu Á của tạp chí Foreign Policy.

– See more at: http://nghiencuuquocte.org/2016/11/13/trung-quoc-la-ke-thang-trong-cuoc-bau-cu/#sthash.R2HfBZPg.dpuf

trump_16

MỔ XẺ TRUMP DƯỚI LĂNG KÍNH VĂN HÓA CHÍNH TRỊ NGA

Nguồn: Nina L. Khruschcheva, “Trump Through Russian Eyes”, Project Syndicate, 27/09/2016.

Biên dịch: Trương Thái Tiểu Long | Biên tập: Lê Hồng Hiệp

Tôi là một người Mỹ được sinh ra tại Moskva. Và cũng vì lí do đó, chất Mỹ trong tôi, không giống như Augie March trong tác phẩm của Saul Bellow, đã từng châm ngòi cho một cuộc tranh luận ở cấp độ quốc gia tại Nga. Ở vài nơi, sách giáo khoa từng đặt câu hỏi cho học sinh rằng việc Nina Khrushcheva trở thành công dân Mỹ là đúng hay sai (tác giả Nina Khrushcheva là cháu của Nikita Khrushchev, cố tổng bí thư ĐCS Liên Xô – NBT). Tôi sẽ để các bạn tự đoán xem thử hầu hết mọi người, đặc biệt là những người thuộc thế hệ Xô Viết, có quan điểm gì.

Mặc dù một người Nga có thể rời tổ quốc nhưng cuối cùng bạn vẫn không thể bỏ được chất Nga của cô ấy. Vì vậy vào lúc nền chính trị Mỹ trải qua một cuộc chuyển giao kì lạ, có lẽ lăng kính đậm chất Nga của tôi có thể giúp người dân Mỹ nhìn thấu được phần nào.

Theo quan điểm của tôi, thực ra nhiều đặc trưng tệ hại và vô lý nhất của nền chính trị Nga có vẻ đang hiện diện tại Mỹ. “Lộng giả thành chân” (The Big Lie – những lời nói dối được lặp đi lặp lại sẽ thành chân lí) vốn do Đức Quốc xã tạo ra, được toàn thiện bởi Liên Xô và được Tổng thống Nga Vladimir Putin vận dụng tài tình, là yếu tố cốt lõi trong chiến dịch tranh cử tổng thống hiện nay của Donald Trump.

Tính đến hiện tại, những lời dối trá của Trump vẫn chưa gây ra hậu quả lớn. Truyền thông đã trở thành “những kẻ dốt nát hữu dụng” như Lenin từng gọi, hăm hở sử dụng hình ảnh của Trump để tăng lượt xem mà không hề để ý hay bận tâm rằng chính họ đang giúp đỡ ông ta. Cũng không có gì ngạc nhiên khi sau đó Trump lại càng nói dối táo tợn hơn nữa.

Ví dụ, sau khi dành vài năm dẫn dắt phong trào đòi xác minh nguồn gốc khai sinh của Tổng thống Obama (birther movement) – cáo buộc rằng Tổng thống Obama không phải được sinh ra tại Mỹ, nên theo hiến pháp, ông không được giữ chức tổng thống –  Trump tuyên bố rằng đối thủ của mình, bà Hillary Clinton, mới là người gây nên cuộc tranh cãi này vào năm 2008. Vì vậy Trump phải là người “chấm dứt” việc này. “Tổng thống Barack Obama,” ông ta tuyên bố một cách dõng dạc (như thể chưa hề nghi ngờ bao giờ), “được sinh ra tại Mỹ. Chấm hết.”

Một vài người cho rằng, giữa lúc đầy rẫy những lời dối trá như thế này, truyền thông đang bất ngờ tấn công Trump. Thực ra tuyên bố của Trump về bà Clinton và vụ giấy khai sinh của Tổng thống Obama đơn giản là quá nực cười nên không thể bỏ qua được. Nhưng tỉ lệ bỏ phiếu cho ông ta trên toàn quốc vẫn cao, điều này cho thấy rất nhiều người ủng hộ ông ta vẫn sẵn lòng tin tưởng – hay ít nhất là xem nhẹ – những lời dối trá trắng trợn đó.

Điều này có thể phản ánh một đặc trưng “rất Nga” khác trong chiến dịch tranh cử tổng thống Mỹ hiện nay: quyền lực của các đầu sỏ chính trị. Tổng thống đầu tiên của nước Nga hậu Xô Viết, Boris Yeltsin, đã thỏa thuận với tầng lớp giàu có nhất: họ sẽ hỗ trợ tài chính cho chiến dịch tái tranh cử của ông để đổi lấy quyền được ưu tiên tiếp cận các ngành công nghiệp hàng đầu của nước Nga khi tư nhân hóa.

Ngày nay, những thỏa thuận bẩn tương tự cũng có tại nước Mỹ nhờ vào một nhóm những kẻ dốt nát hữu dụng khác: các thẩm phán bảo thủ thuộc Tòa án Tối cao Mỹ, những người đã đưa ra phán quyết trong vụ kiện tai tiếng Citizens United năm 2010. Bằng cách mở rộng áp dụng sự bảo vệ quyền tự do ngôn luận trong hiến pháp cho các hình thức gây quỹ trong những chiến dịch chính trị, tất cả những hạn chế nhằm ngăn cản ảnh hưởng của đồng tiền lên chính trị Mỹ đã bị dỡ bỏ. Tại Nga, các đầu sỏ chính trị phải giải trình với Putin. Ngược lại, tại Mỹ, có vẻ các chính trị gia phải giải trình với các đầu sỏ chính trị, những kẻ sử dụng đồng tiền để thao túng những người dân thường.

Ví dụ điển hình là Rupert Murdoch, Chủ tịch và cựu CEO của News Corporation và 21st Century Fox. Trong những năm qua, những tờ báo của Murdoch đóng vai trò hàng đầu trong việc bôi bẩn Liên minh Châu Âu, dẫn đến kết quả Brexit trong cuộc bỏ phiếu vào tháng 6. Hiện tại Murdoch đã thay thế vị trí CEO Fox News của Roger Ailes – sau khi Ailes phải từ chức vì một loạt các cáo buộc bê bối tình dục – ông ta có vẻ tự giao cho mình sứ mệnh thúc ép các cử tri Mỹ phải đưa ra một quyết định thảm họa tương tự. Trên thực tế, kể từ khi Murdoch nắm quyền vào tháng 7, Fox News đã trở thành kênh của Trump, không phải kênh tin tức. Những người dẫn chương trình từng thể hiện quan ngại về Trump giờ chỉ nói những điều sáo rỗng. Cũng như Ailes, Murdoch công khai cố vấn cho chiến dịch tranh cử của Trump.

Có lẽ điểm tương tự đáng thất vọng nhất giữa quá khứ của nước Nga và hiện tại của nước Mỹ là điều mà tôi gọi là sự im lặng của bầy cừu: những người có sức ảnh hưởng lại không đứng ra ngăn chặn những điều điên rồ ấy. Năm 1917 tại Nga, Cách mạng Tháng Mười thành công trên quy mô lớn bởi vì các đối thủ của các đảng viên Bolshevik thường quá bận tâm đến việc bảo vệ lợi ích và danh tiếng của riêng mình nên không thể đoàn kết với nhau chống lại họ.

Ngày nay tại Mỹ, những đảng viên Đảng Cộng hòa quyền lực cũng đi theo con đường ấy. Một số đảng viên hàng đầu đã công khai chống lại Trump. Cựu Thống đốc bang Massachusetts Mitt Romney đã làm việc cực lực trong những tháng qua để vạch trần bản chất dối trá nguy hiểm của Trump.

Hơn nữa, 50 quan chức an ninh quốc gia cấp cao nhất của Đảng Cộng hòa đã kí một lá thư cảnh báo về việc Trump “sẽ gây nguy hiểm cho an ninh quốc gia và sự thịnh vượng của đất nước.” Các Thượng Nghị sĩ như Lindsey Graham và Ben Sasse cũng lên án Trump là mối đe dọa cho tự do ở Mỹ cũng như hòa bình thế giới. Cựu Tổng thống George H. W. Bush được cho là sẽ bầu cho bà Clinton. Những đảng viên này cho thấy lòng yêu nước đích thực, đặt quyền lợi quốc gia lên trên quyền lợi đảng phái.

Nhưng còn Paul Ryan, Chủ tịch đương nhiệm của Hạ viện lại hành động như thể Trump rất xứng đáng làm tổng thống, đặt cả đảng và đất nước vào vòng nguy hiểm chỉ vì Trump vừa ban hành một vài chính sách mà Ryan ủng hộ? Nếu Ryan thật sự là một lễ sinh Công giáo trưởng thành như ông thường khắc họa bản thân, ông ta nên lên án những phát ngôn bài ngoại, mối liên hệ sâu sắc với hệ tư tưởng phân biệt chủng tộc cánh hữu (Alternative Right), việc kinh doanh gian dối và quan điểm chính sách đối ngoại thất thường của Trump. Ông ta sẽ được lợi gì khi toàn bộ chính sách được thông qua nhưng lại đánh mất đi lương tri của mình?

Cuối cùng, những chú sư tử gạo cội của Đảng Cộng hòa đang ở đâu? Nếu họ muốn ngăn cản Trump làm ảnh hưởng uy tín của đảng – và tương lai của quốc gia – họ phải nhanh chóng lên tiếng mạnh mẽ hơn nữa. Mặc dù cựu Tổng thống George W. Bush vẫn còn đứng bên lề, có vẻ vẫn còn cay cú việc Trump đánh bại em trai Jeb Bush của ông trong các cuộc bầu cử sơ bộ chứ không phải vì mối nguy mà Trump tạo ra. James Baker, đã từng làm việc với Ronald Reagan và George H. W. Bush vẫn chưa công khai lên tiếng; George Shultz, Henry Kissinger, Condoleezza Rice hay Dick Cheney cũng vẫn im lặng. Chúng ta đều biết Colin Powell rất ghét Trump nhưng chúng ta chỉ biết điều đó vì email của ông bị rò rỉ (chứ không phải do ông công khai nói ra).

Khi Yeltsin nghỉ hưu, ông phó mặc nước Nga cho người kế nhiệm do chính ông lựa chọn là Putin. Vì lợi ích của đảng cũng như danh dự và uy tín của mình, những chú sư tử gạo cội kia nên công khai bác bỏ Trump, để những tổn thất tương tự sẽ không diễn ra trên đất nước họ – và cũng là đất nước của tôi.

Nina L. Khrushcheva, tác giả của các cuốn sách “Imagining Nabokow: Russia Between Art and Politics”, và “The Lost Khrushchev: A Journey into the Gulag of the Russian Mind”, là Giáo sư ngành Quan hệ Quốc tế và Phó Hiệu trưởng Trường Đại học The New School tại New York. Bà cũng là nghiên cứu viên cấp cao tại Viện Chính sách Thế giới.

Copyright: Project Syndicate 2016 – Trump Through Russian Eyes

– See more at: http://nghiencuuquocte.org/2016/10/19/mo-xe-trump-duoi-lang-kinh-van-hoa-chinh-tri-nga/#sthash.sI1QqOfr.dpuf

Lời tiên tri của bà lão mù Vanga về tân Tổng thống Mỹ Donald Trump - 1

Đầu tiên không thể không kể đến bà tiên tri Vanga. Nhà tiên tri mù đã mô tả ông Trump “bước vào chức vị Tổng thống khi nước Mỹ đang trong giai đoạn khủng hoảng kinh tế trầm trọng. Người dân Mỹ sẽ đặt niềm tin vào ông, coi ông như một phép màu dẫn dắt Mỹ bước qua giai đoạn khủng hoảng và vươn lên trở thành cường quốc của thế giới”.

Bà cũng từng nói rằng Barack Obama là Tổng thống da màu đầu tiên cũng như cuối cùng của Mỹ. Donald Trump sẽ là Tổng thống cuối cùng, sau khi ông rời khỏi Nhà Trắng, nước Mỹ sẽ bước vào giai đoạn loạn lạc, “nước Mỹ sẽ chìm trong đống đổ nát kinh tế, các bang miền Nam Bắc sẽ phân chia nhau, tựa như một cuộc nội chiến”.

Bà cho rằng vị Tổng thống thứ 45, tức ông Donald Trump, sẽ khó có được nhiều lòng dân và sẽ có nguy cơ bị ám sát khi gần hết nhiệm kỳ. Ông sẽ đưa ra những quyết định khó hiểu và gây xung đột tới các nước lớn trong thời gian làm Tổng thống của mình.

Lời tiên tri của bà lão mù Vanga về tân Tổng thống Mỹ Donald Trump - 2

Nhà tiên tri mù Baba Vanga từng tiên đoán rất đúng về các sự kiện lớn trên thế giới.

Bà từng tiên đoán những sự kiện lớn trên thế giới như vụ tấn công Tòa tháp Thương mại ở New York vào ngày 11/9, hay sự nổi dậy của phiến quân IS. Và mới đây là nói về tình trạng sức khỏe ngày càng yếu đi của bà Hillary. Thực tế đảng Dân chủ đã có một cuộc họp khẩn cấp để tìm người thay thế bà Clinton khi xảy ra chuyện xấu nhất.

Nhà tiên tri Nostradamus người Pháp cũng đã đưa ra những lời tiên đoán về vị Tổng thống thứ 45 của Hoa Kỳ từ 500 năm trước. Trong một đoạn thơ của ông, ông kể về nhân vật Trumpet là người sẽ nắm quyền lãnh đạo nhưng lại đưa ra những quyết định khó hiểu. Người ta sẽ bị sốc bởi những phát ngôn của ông tại Nhà trắng.

Lời tiên tri của bà lão mù Vanga về tân Tổng thống Mỹ Donald Trump - 3

Nhà tiên tri Nostradamus người Pháp đã đưa ra hơn 1000 lời tiên đoán về thế giới tương lai cách hàng trăm năm vào thời gian ông sinh sống.

Trong đoạn thơ nói về nhân vật Trumpet, người này sẽ gây chia rẽ sâu sắc trong mối quan hệ quốc tế. Những câu thơ này dường như ám chỉ về việc ông Donald Trump sẽ xóa bỏ Hiệp ước NAFTA, Hiệp ước Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TTP) và Hiệp định Paris về biến đổi khí hậu.

Đoạn thơ còn nhắc tới những bức tường mà Donald Trump muốn dựng lên để ngăn chặn dòng người nhập cư ở biên giới của Mỹ với Mexico. Trong những tuyên bố trong thời gian tranh cử, ông tỷ phú Donald cũng từng cho biết sẽ trục xuất hàng ngàn người nhập cư trái phép đang sống trên đất Mỹ.

Lời tiên tri của bà lão mù Vanga về tân Tổng thống Mỹ Donald Trump - 4

Những câu thơ của nhà tiên tri Nostradamus ám chỉ về Tổng thống Trump và những hậu quả do ông để lại.

Ngoài ra, nhà tiên tri người Pháp cũng nói về những hậu quả để lại sau nhiệm kỳ của Trump. Ông sẽ gây thù hận sâu sắc giữa các đảng phái chính trị và giữa người dân. Mỹ sẽ bước vào thời kỳ hỗn loạn để những cường quốc khác vươn lên ở vị trí đứng đầu, tầm ảnh hưởng của Mỹ sẽ không còn như trước nữa.

Nhà tiên tri Nostradamus đã đưa ra hơn 1000 lời tiên đoán về tình hình thế giới sau hàng trăm năm vào thời của ông. Hơn một nửa trong số đó đã thành sự thật, điều này khiến mọi người hoang mang khi sự thật là Donald Trump đã trở thành Tổng thống của Hoa Kỳ, và những phát ngôn khó chịu của ông sẽ thành sự thật.

Quang Niên (Dịch từ Unilad)

NGHIÊN CỨU QUỐC TẾ VỀ DONALD TRUMP

TỔNG THỐNG

Nguyễn Trọng Tạo 

Đã qua thời lãnh tụ
Thời bây giờ chém gió lại thành công
Những chính khách tiền
Những tổng thống bất ngôn nói đi rồi nói lại
Những sửa sai không ai có tội
Nhân loại thích đổi thay
Thay đổi
Đổi thay…

Anh thích tổng thống thế này
Tôi thích tổng thống thế kia
Úm ba la
Oẳn tù tì
Những âm mưu không thay đổi
Buồn và vui
Cũ và mới
Cứ lộn vòng
Chỉ trơ trẽn lên ngôi như hàng dổm

Nếu anh không chơi với tôi
Tôi sẽ chơi với kẻ thù của anh
Sự bất cẩn sẽ biến thành tội ác
Những ngông cuồng thành hiểm họa chiến tranh.

Thế giới lướt rất nhanh
Trên mạng ảo
Nhưng nhốn nháo hiện hành là có thật

Tổng thống
Ai là người sắp đặt
Trật tự thế gian?
Phải chăng là một lũ quan tham
Những cái đầu hit-le hiện đại
Hãy nghe lời bé gái:
Tôi đi chết đây. Tôi chán các ngươi rồi!…

9.11.2016

Nguồn: Hội ngộ Văn chương (Nguyễn Trọng Tạo)
https://wordpress.com/read/feeds/66351/posts/1218092950

Ông Trump sẽ làm gì trong 100 ngày đầu tiên của nhiệm kỳ Tổng thống?

Xem thêm

Donald Trump đọc lại và suy ngẫm

Video yêu thích

Vietnamese Dan Bau Music


Vietnamese food paradise
KimYouTube

Trở về trang chính
Hoàng Kim  Ngọc Phương Nam  Thung dung  Dạy và học  Cây Lương thực  Dạy và Học  Tình yêu cuộc sống  Kim on LinkedIn  Kim on Facebook  KimTwitter  hoangkim vietnam  Trở về đầu trang Gạo Việt chất lượng và thương hiệu