Các thầy không phải tranh cãi nhau

CÁC THẦY KHÔNG PHẢI TRANH CÃI NHAU
Hoàng Kim

GS.TS. Hoàng Xuân Sính khẳng định: “Các bài toán như thế đưa ra chỉ là để “đố” đồng nghiệp của nhóm khác cho vui thôi chứ không phải cho học trò nên các thầy không phải tranh cãi nhau. “Hãy lắng nghe…” Anh Hoàng Đình Quang gửi cho Hoàng Kim câu chuyện này và lời khuyên trên.

Chuyện rằng: GS.TS. Nhà giáo nhân dân Hoàng Xuân Sính, người phụ nữ nước ngoài đầu tiên đến Paris bảo vệ thành công luận án tiến sĩ Quốc gia về Toán học và trở thành nhà Toán học nữ đầu tiên của Việt Nam đã cười khi được hỏi về bài toán và lời “rũ” của TS. Giáp Văn Dương. “Tôi chưa biết bài đó thế nào, tôi cũng chẳng muốn ngó vì ngày xưa tôi đã vấp phải bài toán luyện thi vào lớp 6 của đứa cháu tại một trường chuyên nức tiếng của Hà Nội. Tôi đã mất cả buổi để tìm cách diễn giải sao cho đứa cháu đang ôn thi vào lớp 6 của mình hiểu cách giải. Bài toán này khi tôi gửi sang các Viện nghiên cứu Vật lý Quốc tế có trụ sở ở nước ngoài rất nhiều người cùng giải nhưng cũng không tìm ra lời giải tổng quát . Đáp án của họ những chuyên gia ở hai Viện Vật lý Quốc tế đều không triệt để. Đến khi tôi đưa ra lời giải thì họ phục sát đất. ” GS Hoàng Xuân Sính chia sẻ. Câu chuyện ấy cũng đã xãy ra khá lâu, bản thân GS. Sính cũng đã nhận định bài toán dành cho học sinh từ tiểu học lên trung học cơ sở ấy là bài toán khó. Sau đó GS. Sính đã khuyên cháu mình không thi vào ngôi trường đưa ra bài toán đó nữa mà chọn học ở trường PTCS ngay cạnh nhà. Vì GS này cho rằng vào đó là một sự “vô ích”  khi một bài toán đưa ra cho học sinh luyện thi mà khiến người lớn phải chật vật đi tìm lời giải. Tuy nhiên GS.TS. Hoàng Xuân Sính cũng khẳng định: “Các bài toán như thế đưa ra chỉ là để “đố” đồng nghiệp của nhóm khác cho vui thôi chứ không phải cho học trò nên các thầy không phải tranh cãi nhau.

*
Câu chuyện anh Quang nhắn vào ngày 5 Tháng 6 năm 2017 lúc 14:31. Toán học cũng như thời thế và sự quyền biến, nhiều khi chỉ là một phép thử. Ngày 5 tháng 6 là ngày Môi trường Thế giới (World Environment Day). Ngày này năm xưa, ngày 5 tháng 6 năm 1862 là ngày Hòa ước Nhâm Tuất được ký kết giữa Pháp và triều đình Đại Nam, cắt nhường 3 tỉnh Đông Nam Kỳ cho Pháp. Ngày 5 tháng 6 năm  1911 là ngày Nguyễn Tất Thành xuất dương dưới tên gọi là Văn Ba, lên chiếc tàu buôn Đô đốc Latouche Tréville với nghề phụ bếp. Sau này được biết đến ở Việt Nam với tên gọi Ngày Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước. Những câu chuyện toán học, lịch sử và thời thế, đọc lại và suy ngẫm

Hòa ước Nhâm Tuất xưa, cho thuê 99 năm ba đặc khu kinh tế Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc nay, soi lại bối cảnh, các giải pháp ứng phó, cơ hội và rũi ro, nếu bạn là người trong cuộc, bạn sẽ làm gì?

Kinh thành Huế, Đại Nam, di tích triều Nguyễn, Cắt đất thương thay cuộc giảng hòa  (xem thêm…)

NHẬN DIỆN NHỮNG KHUÔN MẶT THỜI CUỘC

GS.TS Hoàng Xuân Sính: “Học không biết mỏi, dạy người không biết chán”


Mai Thục bài và ảnh về GSTS Hoàng Xuân Sính

DANHNHANVIET. Thăng Long- Hà Nội nghìn tuổi, có Đại học tư thục Thăng Long- không vì chia lợi nhuận, là mơ ước của Phan Bội Châu và các sĩ phu đầu thế kỷ XX. Phan Chu Trinh- Phan Bội Châu đã sang Nhật Bản học Khánh Ứng Nghĩa Thục- đại học tư thục đầu tiên, do học giả uyên bác thời Minh Trị là Fukuzawa Ykichi (1835-1901) lập 1868. “Nghĩa thục” là “public school” của người Anh, mang ý nghĩa tự cường, độc lập, sáng tạo, óc tháo vát, lòng tự nguyện đóng góp vào các việc công ích, góp phần làm cho sự nghiệp Duy Tân, học tập phương Tây của Nhật Bản thành công, rạng danh nước Nhật. Đầu 1905, các cụ mở trường Đông Kinh Nghĩa Thục tại Hà Nội, được chín tháng, bị thực dân Pháp đóng cửa. Cuối thế kỷ XX đầu thế kỷ XXI, Đại học Thăng Long chắp cánh ước mơ của Thăng Long- Hà Nội. Mọi hy vọng hãy đến với tất cả những ai học tập, giảng dạy, nghiên cứu tại đây.

Đại học Thăng Long tròn 20 tuổi. Cựu sinh viên giàn giụa nước mắt, gặp lại cô giáo kính yêu Hoàng Xuân Sính. Người đã táo bạo cùng một số nhà Toán học và các cộng sự mở Đại học dân lập Thăng Long đầu tiên trên đất nước Việt Nam 20 năm trước. Hai mươi năm Đại học Thăng Long, cũng là hai mươi năm cuộc đời Hoàng Xuân Sính đam mê, không biết mỏi, đi cùng chặng đường gập ghềnh, gian khổ, xây dựng Đại học Thăng Long. Câu chuyện bà kể trước hàng nghìn sinh viên, giáo sư, giảng viên… hôm nay, gắn với sự tìm tòi, đổi mới giáo dục đại học của đất nước ta. Đại học Thăng Long làm mô hình thí điểm cho những bước đổi mới đó.

Đại học Thăng Long ra đời ngày 15-12-1988- trải qua bồn giai đoạn gắn liền với sự ra đời của các Qui chế đại học dân lập và tư thục mà Nhà nước ban hành.

Giai đoạn 1988- 1994. Trường mang tên Trung tâm Đại học dân lập Thăng Long với xứ mạng quan trọng là thực hiện mô hình cho toàn quốc về đại học tự chủ tài chính. Chữ “dân lập” trường đề nghị, để tránh chữ “tư thục” do xã hội chưa chấp nhận. Chữ “Trung tâm” là một ước mơ, tương lai Thăng Long sẽ là một trung tâm những trường Đại học, nghĩa là có những trường con trong Đại học Thăng Long. Lúc này Nhà nước chưa có qui chế Đại học dân lập. Đại học Thăng Long vừa hoạt động, vừa suy nghĩ, đóng góp vào việc soạn thảo qui chế.

Giai đoạn 1994- 2000. Sau khi xác định mô hình thí điểm Trung tâm Đại học dân lập Thăng Long đạt hiệu quả, Nhà nước ban hành Qui chế tạm thời Đại học dân lập. Từ qui chế này, hàng loạt các trường đại học dân lập đã ra đời trong cả nước. Đại học Thăng Long chính thức mang tên Trường Đại học dân lập Thăng Long.

Giai đoạn 2000 -2007. Đại học Thăng Long cùng một số các trường Đại học dân lập khác, tạo mô hình bền vững, để Nhà nước chính thức ban hành Qui chế trường Đại học dân lập. Qui chế này không khác lắm so với qui chế tạm thời.

GS.TS Hoàng Xuân Sính trong giờ dạy toán tại trường ĐH Thăng Long năm 1988.

Giai đoạn 2007 đến nay. Nhà nước ban hành Qui chế Trường Đại học tư thục. Ngày 31-12- 2007, Đại học Thăng Long là trường “Đại học tư thục” đầu tiên theo chế độ “không vì mục tiêu chia lợi nhuận”. Mục tiêu này được kiểm toán và thuế xác định thường xuyên.

GS Hoàng Xuân Sính nhấn mạnh: “ Sau 20 năm hoạt động, Thăng Long đã hiểu sâu sắc rằng tổ chức của một trường Đại học ngoài công lập có vững mạnh hay không, phụ thuộc rất nhiều vào qui chế. Qui chế có thể giúp trường cất cánh bay hay đưa trường đi tới đóng cửa.”

Hai mươi năm. Đại học Thăng Long trung thành với sứ mạng đề ra ban đầu là hoạt động trên nguyên tắc không vì lợi nhuận, tạo môi trường giáo dục lành mạnh, tôn trọng tính trung thực, tình yêu thương và tinh thần hợp tác. Đào tạo sinh viên ở bậc đại học và sau đại học với chất lượng tốt, đáp ứng yêu cầu nhân lực có tri thức của xã hội, tiếp cận với giáo dục tiến bộ toàn cầu. Triển khai nghiên cứu khoa học trong trường, tạo một đội ngũ nghiên cứu khoa học để giảng dạy tốt. Xây dựng trường thành một Trung tâm văn hóa, khoa học và công nghệ…

Đại học Thăng Long, năm 1988, từ Khoa Toán- Tin chỉ có một lớp với 85 sinh viên, nay đã có các ngành đào tạo: Khoa Toán- Tin: Toán- Tin ứng dụng, Khoa học máy tính, Mạng máy tính và viễn thông, Hệ thống thông tin quản lý… Khoa quản lý: Kế toán, Tài chính- Ngân hàng, Quản trị kinh doanh, Quản lý bệnh viện… Khoa Ngoại ngữ: Tiếng Anh, Tiếng Nhật, Tiếng Pháp, Tiếng Trung Quốc, Tiếng Ý… Khoa xã hội và Nhân văn: Công tác xã hội, Việt Nam học. Khoa Điều dưỡng. Khoa khoa học sức khỏe: Y tế cộng đồng… với khoảng 7000 sinh viên theo học.

Đại học Thăng Long không chạy theo số lượng đầu vào. Chú trọng rèn sinh viên học để đáp ứng nhu cầu thị trường lao động. Hệ thống tín chỉ giúp sinh viên có thể tận dụng thời gian học để ra trường trước thời hạn, hoặc kéo dài nếu gặp khó khăn. Bạn Đoàn Tiến Đạt (Tài chính- Ngân hàng khóa 18) đoạt hai bằng loại giỏi trong hai năm- “siêu nhân” hiện đã đi làm. Tín chỉ còn giúp sinh viên tự chọn chương trình học hợp khả năng, sở thích. Theo số liệu điều tra sinh viên có việc làm trong ba tháng ra trường là 92,7%, riêng Tin học là 95%. Hội Cựu sinh viên Thăng Long hằng năm đến ngày 15-12 về trường tặng học bổng bằng tiền riêng của mình cho đàn em đang học và giúp tạo việc làm… Giám đốc Tài chính công ty CP Dược phẩm UPI, Triệu Đức Hạnh (Toán- Tin khóa 5) nói: “Trường hay, trường giỏi là nhìn vào sinh viên ra trường”.

Hai mươi năm Đại học Thăng Long. Nhiều sinh viên thành đạt trong đời, người ở lại trường tiếp tục giảng dạy và học thạc sĩ, tiến sĩ, người du học: Pháp, Anh, Mỹ, Úc… Họ tự hào biết ơn Đại học Thăng Long, nhớ từng thầy, cô đã hết lòng dạy và yêu mến, tôn trọng sinh viên, cho họ được tự chủ, sáng tạo, được nhận xét thầy cô, đặc biệt là không ai mua bằng, bán điểm…

Sinh viên Thăng Long luôn được dạy cách làm người trung thực. Giám đốc Công ty Giải pháp phần mềm SSE Trần Duy Tăng (Toán- Tin khóa 10) không quên một lần thi quay cóp bị phạt thẻ vàng, cô Hoàng Xuân Sính gọi lên phòng chia sẻ: “ Mình có sao làm thế, có sao nói thế. Nếu đã một lần nói dối thì sẽ có những lần tiếp theo và cứ thế, mình sẽ sống trong dối trá”. Lời khuyên của cô Sính “Để thành người thì mình không nên trí trá” đã theo Tăng trong đời, giúp anh trở thành người “sống thật” và trưởng thành…

Nhờ giữ đúng mục tiêu “Không vì chia lợi nhuận” Đại học Thăng Long đã chiếm được niềm tin của Nhà nước, nhân dân và các trường đại học nước ngoài. Năm 1990, trường Đại học Quản lý Paris, Đại học Toulouse 1 nổi tiếng về Kinh tế, Đại học Nice nổi tiếng về Tin học, Đại học Sophia, Antipolis… đã đến Đại học Thăng Long, chia sẻ kinh nghiệm, tri thức, máy tính, học bổng cho thầy và trò… Tiến sĩ Toán học Phan Huy Phú, hiện là hiệu trưởng Đại học Thăng Long được nhận học bổng của Đại học Quản lý Paris. Thầy Phú đam mê Toán, vừa làm hiệu trưởng, vừa dạy Toán. Sinh viên kêu Toán rất khó mà vẫn say mê học vì kính trọng thầy, và hiểu giá trị của Toán học sẽ đem lại trí tuệ cho mình và sự phồn vinh cho đất nước…

Giờ lên lớp của sinh viên Thăng Long

Hai mươi năm, Hoàng Xuân Sính tụ hội được các nhà Toán học, giáo sư, giảng viên, cộng sự… tâm huyết cùng bà mở Đại học Thăng Long bởi chính bà là một tấm gương, một ngọn nến tỏa sáng tư tưởng, tri thức và tình yêu cho giống nòi, từ những nền giáo dục mà bà đã được thụ hưởng: gia đình, Thăng Long- Hà Nội và nước Pháp…

Năm 1959. Hoàng Xuân Sính đỗ thạc sĩ Toán tại Pháp. Cô nữ sinh Hà Nội duyên dáng, giỏi giang, khiến người Pháp kính nể, không mơ cuộc sống giàu sang, đã chọn con đường trở về Tổ quốc. Sau nhiều đêm day dứt, cặp vợ chồng trẻ chia hai ngả. Hoàng Xuân Sính ôm con trai vàng ngọc rời Paris hoa lệ về Hà Nội. Nơi bà đã sinh ra trong một gia đình danh sĩ tại làng Cót –Từ Liêm- Hà Nội. Nơi số nhà 102- Hàng Bông, cha mẹ bà đã mở xưởng dệt mang tên Tấn Thanh. Cụ thân sinh Hoàng Thúc Tấn là một trong năm người khởi xướng, tài trợ cho tờ Thanh Nghị (1941- 1945) tiếng nói của giới trí thức Hà Thành.

Hoàng Xuân Sính say mê dạy Toán và nghiên cứu Toán tại Đại học Sư phạm Hà Nội. Những năm bảy mươi của thế kỷ XX, Hoàng Xuân Sính bảo vệ luận án tiến sĩ Toán trước hội đồng khoa học thế giới tại Pháp, trở thành nữ giáo sư- tiến sĩ Toán học đầu tiên của Việt Nam. Không biết bao nhiêu đêm bà mất ngủ, dưới mái nhà tranh leo lét ánh đèn dầu, xa xa tiếng bom Mỹ bắn phá miền Bắc, để nghiên cứu công trình tiến sĩ Toán. Hoàng Xuân Sính- nhà giáo dục, nhà Toán học nữ “Học không biết mỏi, dạy người không biết chán” (Khổng Tử).

Cả cuộc đời hiến dâng cho Toán học, bà ước mơ: “Tôi muốn góp phần đào tạo một lớp nhà Toán học trẻ ở đất nước tôi. Chúng tôi muốn xây dựng một hệ thống Toán học ở trình độ cao, hoàn chỉnh ngay ở trong nước” (Tinh hoa Hà Nội- NXB Văn hóa Thông Tin- 2006- trang 159). Nay tuổi bảy mươi, thông thái và nhanh nhẹn, Hoàng Xuân Sính miệt mài ngày đêm cùng Toán học. Bà tán đồng nhận xét của Thomas. Friedman trong cuốn Thế giới phẳng của ông: “Giáo dục mang lại sự phồn vinh giàu có cho một quốc gia, nếu sản sinh ra nhiều kỹ sư, nhà khoa học và toán học”. Đại học Thăng Long là nơi bà truyền tình yêu Toán học đến giới trẻ. Trên một tảng đá lớn hình ngọn lửa, đặt trong khuôn viên Đại học Thăng Long mới xây hiện đại, tràn ánh sáng, có dòng chữ khiêm tốn và cảm động: “20 năm vượt muôn vàn khó khăn, gian khổ, chúng tôi, một số nhà Toán học thủa ban đầu, cùng cộng đồng nhà trường và một đội ngũ kỹ sư đã xây dựng nên ngôi trường mang tên Đại học Thăng Long. Cầu mong nơi đây sẽ sản sinh ra những nhân tài cho sự phồn vinh, hạnh phúc của đất nước”.

Khánh thành ngôi trường Đại học Thăng Long nơi cánh đồng Đại Kim thênh thang gió. Ngài Anfred Mahavy nguyên hiệu trưởng Học viện Quản lý Paris (ISG) thủa ban đầu ấy, đã bay sang Hà Nội, xúc động nói chuyện với thầy, trò Thăng Long: “Tôi xem phóng sự về Hoàng Xuân Sính đam mê lập trường Đại học dân lập Thăng Long trên kênh 6 truyền hình Pháp. Nhờ phóng sự này tôi đến Việt Nam. Tháng 3-1990, qua Đại sứ quán Pháp, tôi gặp, cô Sính nói: “Ông không nên gặp tôi làm gì. Người nước ngoài đến với tôi nhiều. Họ đã nói rất nhiều và không làm gì cả”. Tôi muốn chứng minh rằng tôi đã làm. Tôi giúp cô Sính lập Khoa Quản lý, cấp học bổng… Chúng tôi giữ liên lạc trong tình bạn mãi mãi. Hai mươi năm thật ấn tượng. Tôi ngưỡng mộ sự nỗ lực, đóng góp của cô Sính và của đội ngũ giáo sư, giảng viên, sinh viên Thăng Long. Đó là một sự nghiệp thật vĩ đại”.

Hoàng Xuân Sính không muốn ai nhắc tên của bà cùng với Đại học Thăng Long. Bà muốn tri ân tất cả những ai đã tham gia vào chặng đường 20 năm của Đại học Thăng Long dù ít hay nhiều. Song sự nghiệp nào cũng phải có người khởi xướng và giữ lửa, truyền ánh sáng.

Thăng Long- Hà Nội nghìn tuổi, có Đại học tư thục Thăng Long- không vì chia lợi nhuận, là mơ ước của Phan Bội Châu và các sĩ phu đầu thế kỷ XX. Phan Chu Trinh- Phan Bội Châu đã sang Nhật Bản học Khánh Ứng Nghĩa Thục- đại học tư thục đầu tiên, do học giả uyên bác thời Minh Trị là Fukuzawa Ykichi (1835-1901) lập 1868. “Nghĩa thục” là “public school” của người Anh, mang ý nghĩa tự cường, độc lập, sáng tạo, óc tháo vát, lòng tự nguyện đóng góp vào các việc công ích, góp phần làm cho sự nghiệp Duy Tân, học tập phương Tây của Nhật Bản thành công, rạng danh nước Nhật. Đầu 1905, các cụ mở trường Đông Kinh Nghĩa Thục tại Hà Nội, được chín tháng, bị thực dân Pháp đóng cửa. Cuối thế kỷ XX đầu thế kỷ XXI, Đại học Thăng Long chắp cánh ước mơ của Thăng Long- Hà Nội. Mọi hy vọng hãy đến với tất cả những ai học tập, giảng dạy, nghiên cứu tại đây.

DANH NHÂN VIỆT
Theo Báo Người Hà Nội 18.12.2008

Các thầy không phải tranh cãi nhau. Hãy để cho nhân dân nhân diện những khuôn mặt thời cuộc.

HỌC CŨ HIỂU MỚI
VÂN ĐỒN BẮC VÂN PHONG PHÚ QUỐC
Tư liệu mới cập nhật

Luật đơn vị Hành chính Đặc biệt 2017
Vân Đồn Bắc Vân Phong Phú Quốc
https://thuvienphapluat.vn/cong-van/bo-may-hanh-chinh/luat-don-vi-hanh-chinh-kinh-te-dac-biet-2017-340180.aspx


Ý KIẾN CÔNG DÂN của bà Phạm Chi Lan

Ý KIẾN CÔNG DÂN của nhà văn Hoàng Quốc Hải

ĐẢNG ƠI!
QUỐC HỘI ƠI!
HÃY BÌNH TĨNH LẮNG NGHE DÂN!
Chỉ mới nghe Quốc Hội thảo luận về Dự án luật cho ba Đặc khu kinh tế, với quyền ưu tiên vượt trội cho nhà đầu tư tới 99 năm và họ có quyền chuyển nhượng cho người khác kể cả quyền thừa kế.
Ba đặc khu với ba cái tên: Vân Đồn – Bắc Vân Phong – Phú Quốc, nằm ở ba vùng đắc địa về kinh tế, hiểm địa về an ninh quốc phòng. Tôi vô cùng sửng sốt và có phần hoang mang nữa.
Những nhà kinh tế và khoa học đã phân tích tính lỗi thời của các đặc khu kinh tế so với thời đại 4.0
Không một nhà đầu tư nào tự nguyện đem công nghệ cao đến chuyển giao cho ta đâu. Mà họ chỉ cần thuê đất, thuê nhân công rẻ mạt và không chịu sức ép về bảo vệ môi trường.
Nếu thật sự là công nghệ cao thì không cần nhiều đất đến thế. Và tại sao phải đem ra tận ba nơi có vị trí chiến lược quan trọng mang tầm quốc tế này để mời gọi.
Ta đã có “Khu công nghệ cao Hòa Lạc”, mở ra cả chục năm rồi, chỗ còn rộng lắm mà có nhà đầu tư nào tới đâu. Và cái gọi là công nghệ cao ấy đã có sản phẩm công nghệ nào góp vào nền kinh tế?
Xin bỏ qua yếu tố kinh tế mà đi thẳng vào các vấn đề có liên quan đến lịch sử qua mô hình đặc khu với ba vùng đất, lẽ ra phải nghiêm cấm người nước ngoài tiếp cận.
Ba đặc khu ấy, nếu tính cả không gian biển và thềm lục địa mà nó có quyền tài phán theo luật Unclos, thì lên tới cả vạn km2. Các đặc khu kinh tế ấy “con quỉ” nào đội lốt “phượng hoàng” sẽ nhảy vào đây lót ổ?
Chắc chắn là người Trung Quốc. Nhưng Trung Quốc nham hiểm, họ tạm né để dân Việt an tâm. Vài ba năm sau họ sẽ mua lại. Mua bằng bất cứ giá nào, với họ cũng vô cùng rẻ mạt. Như vậy nghe êm hơn.
Việc mua lại xét ra không khó. Dù chủ cũ có là người Mỹ, người Nhật, người Hàn….. hễ cứ có lời là họ bán. Đó là quy luật của lợi nhuận trong kinh doanh. Họ không có bất kì nghĩa vụ nào đối với an ninh quốc gia của chúng ta. Bởi tổ quốc của nhà tư bản chính là lợi nhuận. Còn Tổ quốc của chúng ta lại chính là đất đai, trời, biển.
Tuy nhiên, họ cũng chẳng cần tế nhị, bởi lũ tiếp tay như Võ Kim Cự thiếu gì. Luật về đặc khu này, thử ra một điều đặc biệt: “Không chấp nhận các nhà đầu tư đến từ Trung Quốc. Các chủ đầu tư không được thế chấp tài sản, chuyển nhượng tài sản cho người Trung Quốc, hoặc có yếu tố Trung Quốc”. Thử làm thế xem, liệu có nhà đầu tư nào mò tới không? Chắc là không! Bởi chỉ có người Trung Quốc là khát đất Việt Nam, nằm trong chiến lược thôn tính Việt Nam bằng giải pháp mềm: TIỀN!
Nếu ba đặc khu kinh tế với luật đặc khu như trong dự thảo, thì chỉ độ 3 tới 5 năm sau sẽ lọt vào tay người Trung Quốc hết, bởi luật Đặc khu cho phép chủ đầu tư có quyền chuyển nhượng, kể cả quyền thừa kế.
Và như vậy, chắc chắn ba Đặc khu ấy sẽ là ba thành phố Trung Hoa khổng lồ. Và chỉ trong vòng 30 năm vừa tăng trưởng dân số cơ học và di dân, tối thiểu mỗi nơi ít nhất có từ 7 triệu đến 10 triệu người.
Vài ba chục triệu người Trung Hoa nối đời sinh ra trên mảnh đất 99 năm ấy. Đương nhiên, nơi đó sẽ là quê hương của họ, tổ quốc họ. Ai xua đuổi nổi khối người khổng lồ ấy ra khỏi mảnh đất mà tổ tiên họ đã mua một cách hợp pháp.
Lại thử hỏi, với huyết thống bành trướng di truyền, liệu mấy chục triệu người ấy họ có chịu giam hãm trong giới hạn Đặc khu. Mặc nhiên, họ tỏa ra bốn phương tám hướng mà lấn chiếm, mà gieo rắc dòng máu Hán tộc trong cộng đồng người Việt.
Tới lúc này, họ chẳng cần tranh chấp thì dải đất hình chữ S này đương nhiên là của người Trung Hoa. Thành thử ta chỉ bán đợ (bán có thời hạn) ba vùng đất hẹp, lại hóa ra ta bán cả nước ta cho kẻ thù truyền kiếp.
Xin nói một cách chắc chắn rằng, nếu để người Trung Quốc đặt chân vào bất cứ nơi nào trên đất nước ta, thì không một thứ luật lệ nào chế tài được họ , họ là loài bạch tuộc triệu vòi.
Quốc hội ơi! Quốc hội có hình dung ra cảnh đất nước như thế nào sau 30 năm các người bấm nút xanh biểu quyết.
Các vị nên nhớ năm 1946, trong tình hình vận mệnh đất nước như vật nặng ngàn cân treo trên đầu sợi tóc. Pháp đã đem 15.000 quân theo chân quân Anh vào giải giáp vũ khí quân Nhật đầu hàng đồng minh. Quân pháp ra tối hậu thư cho chính quyền Nam Bộ phải đầu hàng. Thế là Nam Bộ kháng chiến. Trong khi đó 20 vạn quân Tàu Tưởng vào miền Bắc Việt Nam để giải giáp vũ khí chỉ có 35.000 quân Nhật đã đầu hàng.

Trong tình thế như vậy, buộc phải chọn một trong hai kẻ thù. Chủ tịch Hồ Chí Minh chọn giải pháp đuổi 20 vạn quân thù truyền kiếp ra khỏi nước ta, đau đớn chấp nhận cho 15.000 quân Pháp vào miền Bắc nước ta thay thế 20 vạn quân Trung Hoa qua Hiệp định ngày mồng 6 tháng 3 năm 1946. Đó là sáng kiến vĩ đại của một người yêu nước vĩ đại, dám chịu trách nhiệm trước toàn dân và lịch sử.
Quân Trung Hoa phải rút khỏi Việt Nam từ ngày 1 đến 15 tháng 3 năm 1946, và chậm nhất là ngày 31 tháng 3 năm 1946. Điều khoản thứ 2 của Hiệp định này ghi rõ: “Nước Việt Nam thỏa thuận để 15.000 quân Pháp vào miền Bắc Việt Nam thay thế cho quận đội Trung Hoa giải giáp quân Nhật. Số quân Pháp này sẽ phải rút hết trong thời hạn 5 năm.”
Trong tình thế đất nước cực kỳ nguy nan, mà người cầm lái còn sáng suốt lựa chọn, và việc ký kết vẫn tỏ rõ một nước có chủ quyền.
Vậy mà trong tình hình yên bình như thế này, với số dân 95 triệu đâu phải nước nhỏ, và người Việt Nam chưa từng cúi đầu trước kẻ xâm lược nào, dù chúng đến từ phương trời nào. Thế mà tự nhiên lại lập ra ba cái gọi là Đặc khu để rồi trước sau cũng rơi vào bẫy giặc.
Xin Đảng, xin Quốc Hội hãy nhìn tấm gương hành xử của Chủ tịch Hồ Chí Minh qua Hiệp ước 6/03/1946, vì Đảng luôn nêu cao tinh thần “Học tập tư tưởng Hồ Chí Minh”. Đây là bài học lịch sử rất gần, tấm gương vẫn còn đủ sáng để ta soi.
Người Trung Quốc đông như kiến, họ Hán hóa rất nhanh, rất tài tình và bài bản.
Thử xem dân tộc Uyghur ở Trung Á bị Thanh Càn Long xâm lược và nhập vào lãnh thổ Trung Hoa từ cuối thế kỉ 19, và đổi tên xứ này thành Tân Cương. Tân Cương có diện tích rộng tới 1.600.000 km2 và có biên giới với 8 quốc gia như Nga, Mông Cổ, Ấn Độ v.v…
Theo điều tra dân số của Trung Quốc năm 1949, tỉ lệ người Hán trên vùng lãnh thổ này chỉ chiếm 4%. Tới năm 2000 (50 năm sau) người Hán đã chiếm tỉ trọng 46%. Vài năm gần đây người Hán đã áp đảo với tỉ lệ 60/40.
Việc Hán hóa này cũng đang diễn ra cấp tập trên đất Tây Tạng.
Còn vùng Mãn Châu, quê hương của nhà Thanh, dân tộc đã thống trị Trung Hoa từ cuối thế kỉ 17 đến tận đầu thế kỉ 20, bây giờ ra sao?
Người Mãn Châu oanh liệt là vậy, bây giờ đã mất tiêu văn hóa Mãn, chỉ còn lại người Mãn mang hồn Trung Hoa. Nhà văn hóa người Mãn cuối cùng là Lão Xá (1899-1966) còn giữ được cái hồn văn hóa Mãn. Nhưng rồi không chịu nổi sự kỳ thị và ngược đãi, ông đã nhảy xuống hồ Thái Bình tự tử ngày 24 tháng 8 năm 1966.
Tấm gương ấy liệu có cảnh tỉnh cho “Ba Đặc khu kinh tế” sắp ra đời?
Tổ tiên ta đã chết đi sống lại trong cả ngàn năm Bắc thuộc, để gìn giữ dòng máu Lạc Hồng không bị Hán hóa.
Đầu thế kỷ 15, Lê Lợi cùng toàn dân đã kiên cường đánh đuổi giặc Minh hiểm ác. Chúng vừa thống trị vừa tiêu diệt đến cùng nền văn hóa Việt và dòng máu Việt. Trong 20 năm (1407-1427) giặc Minh chiếm đóng nước ta, dân ta đã bị quân Tàu nướng, thui, phanh, mổ…
Nếu ngày ấy dân ta không tỉnh táo đi theo cờ nghĩa của Lê Lợị, mà nông nổi nghe theo bè lũ Bùi Bá Ký hàng Minh, liệu dân tộc Việt Nam có tồn tại đến ngày nay?
Đảng ơi! Quốc Hội ơi!
Toàn dân tộc Việt Nam đã nghe theo lời Đảng, nghe theo lời hiệu triệu của Quốc Hội làm cuộc trường chinh giải phóng dân tộc ròng rã 30 năm. Biết bao con dân ưu tú đã ngã xuống, máu chảy thành sông, thây chất thành núi. Nhiều gia đình tuyệt tự vì các con trai con gái đã lần lượt ra mặt trận, và đều đã hy sinh. Có thể nói mỗi hạt cát, mỗi viên sỏi, mỗi thân cây, gốc lúa đều thấm đẫm máu xương con dân đất Việt qua ngàn đời, để có mảnh đất Việt Nam hình chữ S ngày nay.
Sự hy sinh to lớn của dân tộc suốt chiều dài lịch sử để có một lãnh thổ như ngày nay, trao vào tay Đảng, vào tay Quốc hội.
Vậy thì đất đai sông núi kia là của toàn dân chứ đâu phải của riêng Đảng, của riêng Quốc hội? Thế mà việc lớn có quan hệ đến sự mất còn của cả sinh mệnh quốc gia, dân tộc, Đảng và Quốc hội không nỡ hỏi ý dân. Có đúng là dân không có quyền tham gia việc nước?
Nếu Đảng và Quốc hội vẫn giữ chủ trương lập ba Đặc khu kinh tế, thì nên hỏi nguyện vọng của toàn dân qua trưng cầu dân ý.
Hãy nhìn sâu thêm một chút vào lịch sử. Cuối thế kỷ 13, mệnh nước như chuông treo chỉ mảnh. Nhà Trần chỉ dựa vào dân mà thắng cường địch. Giặc đã lấp ló biên thùy, triều đình còn mở hội Diên Hồng hỏi ý dân. Vì thế mà cố kết được lòng người, mà thắng giặc.
Nhà Quốc hội to lớn của ta ngày nay, cũng có một phòng họp mang tên “Diên Hồng”, nhưng chưa một lần Quốc hội lên tiếng hỏi dân.
Hãy khiêm tốn lắng nghe ý dân! Ý dân là chung đúc từ hồn thiêng sông núi, là lời Tổ quốc khuyên răn.
Đảng ơi! Quốc hội ơi!
Đội ngũ cán bộ của Đảng của Quốc hội nhiều kẻ đã rơi vào tình trạng hôn mê, nên mới xảy ra loại người như Trịnh Xuân Thanh, Đinh La Thăng, Võ Kim Cự….
Võ Kim Cự nhanh chóng dâng mảnh đất thiêng mang tầm chiến lược có cảng nước sâu Sơn Dương, để ngoại bang lập thành một căn cứ hủy diệt mang tên Formosa. Nó mới phun nọc độc có một lần, mà hàng vạn tấn cá chết trắng dọc 200 cây số bờ biển bốn tỉnh miền Trung, khiến cả triệu người lao đao mất nghề. Dân chài lưới bốn tỉnh này có nguy cơ bỏ biển.
Võ Kim Cự rước một thứ công nghiệp bẩn nhất thế giới là thép và nhiệt điện vào địa phương, với chủ trương xây dựng 50km bờ biển Hà Tĩnh thành vùng du lịch sinh thái, thu hút khách du lịch trong và ngoài nước để làm giàu cho Hà Tĩnh.
Than ôi, kẻ ngu dốt này mà đứng đầu cả một tỉnh, trách sao cảnh nước nhược dân nghèo!
Và nữa, những chuyên gia soạn thảo luật cho Đặc khu với những lỗ hổng pháp lý khổng lồ, có nguy cơ gây mất an ninh, mất quyền tài phán. Liệu có phải họ chưa có kinh nghiệm, họ bị hụt hẫng về kiến thức? Nếu đúng như thế, còn là đại phúc cho dân, cho nước.
Đảng ơi! Quốc hội ơi!
Không phải vô lý mà Hiến pháp năm 1982 của nước ta có hẳn một điều xác quyết: “Trung Quốc là kẻ thù truyền kiếp”.
Đó là điều Quốc hội nói ra từ nỗi đau của dân tộc, qua mấy ngàn năm lịch sử được chung đúc lại. Nhưng đưa vào Hiến pháp lại là một sự vụng về, ấu trĩ.
Tôi viết bài này với quyền của công dân được lên tiếng với các việc có quan hệ đến mệnh nước. Mong rằng ba Đặc khu kinh tế Phú Quốc – Vân Đồn – Bắc Vân Phong, ba tử huyệt quốc gia sẽ chỉ là cơn ác mộng thoáng qua.

Ngày 03 tháng 06 năm 2018
Hoàng Quốc Hải

ĐẶC KHU, SAO KHÔNG TRƯNG CẦU DÂN Ý?

Trần Đình Triển

Hôm nay, báo chí có bài phỏng vấn ngài Bộ trưởng Bộ kế hoạch đầu tư. Tôi có nhận xét là: ngài Bộ trưởng ý thức dân tộc kém; năng lực hiểu biết về kinh tế, luật pháp thấp; tầm nhìn xa không vượt quá bàn chân mình; làm ăn theo lối “ăn xổi ở thì” và “ai chết mặc ai, tiền thầy bỏ túi”;…

Tôi sẽ có bài riêng tranh luận với ngài Bộ trưởng về những nội dung trong bài trả lời phỏng vấn đó. Nhưng trước hết xin nói với ngài Bộ trưởng quê Hà Tĩnh là: hãy mở mắt ra nhìn vụ Formosa và Bô Xít Tây Nguyên. Đây là đặc khu kinh tế liên quan đến an ninh quốc phòng và chính sách đặc biệt quan trọng liên quan đến lãnh thổ quốc gia; chứ đừng hiểu nhầm giản đơn tiếng Nghệ “khu gọi là đít” để nghĩ như vị Bộ trưởng “Đặc đít” thì có chi mô mà mạng xạ hội ồn ào lộn xộn lên rứa?
https://tuoitre.vn/bo-truong-nguyen-chi-dung-khong-co-chu-t…

Tôi dự đoán rằng: Bộ kế hoạch và đầu tư là cơ quan chủ trì xây dựng dự thảo luật này. Câu hỏi tại sao, vấn đề quan trọng như thế này mà không trưng cầu dân ý? Luật trưng cầu dân ý ban hành ra để làm gì? Mị dân phải không?

Nếu Quốc Hội bỏ phiếu thông qua dự luật Đặc khu, thì cần công bố công khai cho toàn dân biết: những đại biểu nào tán thành thông qua, những đại biểu nào bỏ phiếu trắng, những đại biểu nào không đồng ý thông qua. Nhân dân có quyền được biết người đại diện cho mình có chính kiến ra sao. Lâu nay QH dấu nhẹm điều đó là trái ý nguyện của cử tri và trái pháp luật.

Tôi nói ngài Bộ trưởng hiểu không? Hay nác đổ trôốc vịt!?

LÒNG DÂN

Nguyễn Hưng Quốc đang ở cùng với Tuan Nguyen.

Cả tuần nay, lên facebook, hầu như chỉ thấy một đề tài duy nhất: dự án thành lập ba đặc khu kinh tế mà Quốc Hội Việt Nam đang bàn cãi và sắp sửa biểu quyết. Ai cũng phản đối kịch liệt. Ai cũng sôi sục căm giận. Ai cũng bời bời lo lắng trước nguy cơ xâm lấn của Trung Quốc.

Đó là lòng dân chứ còn gì nữa?

Ai muốn biết dân chúng nghĩ gì trước các dự án ấy, xin mời vào facebook mà xem. Đâu cần nghĩ đến chuyện xa xôi như trưng cầu dân ý làm gì.

HÃY DỪNG BIỂU QUYẾT LUẬT ĐẶC KHU
Nhà Huế học Nguyễn Đắc Xuân

Thư gởi Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc
vpcp@chinhphu.vn

Huế, ngày 6 tháng 6 năm 2018

Kính gởi Thủ tướng,

Với tư cách là một nhà nghiên cứu lịch sử văn hóa, một nhà báo – tôi rất hân hạnh được giao thiệp với Thủ tướng từ hồi Thủ tướng còn giữ chức Giám đốc sở Du lịch Quảng Nam Đà Nẵng cho đến nay. Thời gian cũng gần một phần tư thế kỷ. Dù trên cương vị nào Thủ tướng cũng không hề quên tôi. Đáp lại hằng ngày qua TV tôi vẫn dõi theo mọi hoạt động của Thủ tướng dành cho dân cho nước. Tôi rất vui với những thành tựu của Chính phủ kiến tạo và đồng thời cũng rất lo cho Thủ tướng trước tình hình đất nước chưa từng khó khăn rối ren mất phương hướng như ngày nay. Về kinh tế nợ công ngấp nghé giáp trần, về văn hóa đạo đức xã hội xuống tận gót chân, giáo dục vỡ trận, người chết vì tai nạn giao thông hằng ngày như đất nước đang có chiến tranh, nhiều khu đất vàng trên khắp nước Việt Nam đã do người Tàu làm chủ (các cao ốc ở Đà Nẵng trong tay người Tàu), quốc nạn tham nhũng kinh khiếp chưa thấy có biện pháp nào bài trừ hữu hiệu cả, giặc Tàu đang đe dọa đánh chiếm toàn bộ hải đảo của Việt Nam bất cứ lúc nào, Hoa Kỳ – kẻ thù trong quá khứ và nhiều nước Á, Âu đang lo ngại cho Việt Nam, nhưng bộ máy Chính phủ kiến tạo của Thủ tướng và cả Quốc hội vẫn bình chân như vại, bỏ bao nhiêu thì giờ công sức để bàn một vài từ của kẻ vô học, vô văn hóa vừa sử dụng như từ “Thu giá” của bộ GTVT. Tôi không chuyên về chính trị nên chỉ dẫn được một ít khó khăn mà ai cũng thấy nêu trên, sự thực đất nước còn nhiều khó khăn lịch sử tầy trời hơn thế nữa. Tuy vậy cái mất mát, thiệt hại lớn nhất, quan trọng nhất, quyết định thành bại nhất là lòng tin của dân đối với Đảng và với Chính phủ. Một nhà nước mà không được toàn dân hậu thuẫn, muốn tồn tại thường phải nhờ ngoại bang chống lưng. Trong tình hình hiện nay Tàu đã là quân xâm lược trong thực tế, dựa vào Tàu là phản quốc, bán nước. Dựa vào Mỹ? Bài học của Mỹ đối với Chính phủ Ngô Đình Diệm (năm 1963) và đối Chính phủ Nguyễn Văn Thiệu Nguyễn Cao Kỳ (Khi Hoa Kỳ bắt tay Trung Quốc 1972). Lịch sử đã cho thấy Hoa Kỳ họ chỉ quan tâm đến quyền lợi vị thế của nước họ chứ không hy sinh cho bất cứ ai. Việt Nam hiện nay chỉ còn một con đường mà thời Hồ Chí Minh đã dạy:

“Dễ trăm lần không dân cũng chịu
Khó vạn lần dân liệu cũng xong”.

Và, cũng không xa lắm, chắc Thủ tướng đã biết: Cuối năm 1788, 29 vạn quân Thanh xâm lược chiếm đóng Thủ đô Thăng Long, các đại thần, các tướng lĩnh Tây Sơn thúc giục Bắc Bình Vương Nguyễn Huệ kéo quân ra Bắc đánh giặc Thanh. Nguyễn Huệ chưa vội đánh giặc. Ông phải hành động quy tụ lòng dân trước đã. Dân có ủng hộ quân mới diệt được giặc ngoại xâm. Ông cho tổ chức lên ngôi Hoàng đế ở Núi Bân, lấy niên hiệu Quang Trung. Toàn dân nước Đại Việt lúc đó đã hết lòng phò vua Quang Trung. Trên đường kéo quân ra Bắc đi đến đâu quân đội Quang Trung cũng được dân hết lòng phò trợ đi theo. Nhờ thế trận được lòng dân chỉ trong vòng mấy ngày tết Kỷ Dậu (1789) quân đội Quang Trung đã quét sạch 29 vạn quân Thanh, đạt được một chiến thắng vĩ đại chưa từng có trong lịch sử Việt Nam.

Đó là một bài học.

Trong tình hình Việt Nam hiện nay, Đảng và Nhà nước không được lòng dân, Chính phủ kiến tạo của Thủ tướng với trình độ và uy tín của các cơ quan chức năng rất yếu, chuyện khó khăn của đất nước hiện nay chưa giải quyết được việc gì thì làm sao quý vị có thể đặt định được những việc lớn hệ trọng của đất nước trong vòng năm bảy chục năm nữa!(?) Với tư cách là một người đồng chí, một người bạn đã từng ưu tư trước tình hình đất nước với Thủ tướng, tôi tha thiết kính mong Thủ tướng đề nghị với Đảng, với Quốc hội cho dừng lại việc bấm nút thông qua “Dự án luật cho ba Đặc khu kinh tế”. Việc dừng lại nầy:

– Tránh được hậu quả vô cùng tai hại cho đất nước như dư luận mấy tuần qua đã bàn đến (ngay trong Hội trường Quốc hội trên báo chí, trên mạng xã hội và gởi trực tiếp đến Thủ tướng);

– Tránh cho gần 400 Đảng viên ngồi trong Quốc hội (trong đó có hàng trăm người xuất thân trong các gia đình Cách mạng hy sinh trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ) khỏi cái tội bấm nút tạo điều kiện cho giặc Tàu chiếm dần nước ta;

– Có đủ thời gian để Chính phủ mời các luật gia quan hệ quốc tế, các chuyên gia kinh tế thành danh trong và ngoài nước giúp Thủ tướng soạn thảo lại Dự án luật cho ba Đặc khu kinh tế chặt chẽ thích hợp với thời đại 4.0;

– Tiếp tục giữ ổn định (nếu không thì loạn) để đi đến cùng cuộc đấu tranh chống tham nhũng để cứu nước, khắc phục những yếu kém hiện nay để đất nước vươn lên;

– Thực hiện các chủ trương, chính sách thu phục lòng dân. Khi Đảng và Nhà nước được dân tin thì đất nước “khó vạn lần dân liệu cũng xong”, lúc ấy ta không còn sợ nước nào nữa, tất cả các nước đều là đối tác của ta, không ai còn dám lên mặt bảo hộ cho ta.

Là một người Đảng viên cầm bút có 45 tuổi Đảng, ngoài 80 tuổi với 3 năm đấu tranh chống Mỹ ở đô thị (1963-1966), 9 năm kháng chiến (1966-1975) với 15 lần suýt chết, hơn 40 năm tự túc nghiên cứu Triều Nguyễn, nghiên cứu khám phá về Dấu tích Cung điện Đan Dương – sơn lăng của Hoàng đế Quang Trung – niềm tự hào của dân tộc… đứng trước tình hình vô cùng nguy hiểm của đất nước hiện nay tôi không thể tiếp tục vùi đầu lo chuyện hoàn thành những việc cuối đời mình mà phải ngồi viết trong nước mắt gởi đến Thủ tướng lá thư nầy. Kính mong Thủ tướng tiếp nhận và có sự lựa chọn. Một là chậm lại, hai là mất hết.

Nếu Dự án luật cho ba Đặc khu kinh tế sắp tới được đa số trong 496 đại biểu Quốc hội thông qua thì trong đầu óc người nghiên cứu lịch sử của tôi xem Ngày 30-4-1975 chưa phải là ngày Giải phóng dân tộc – Thống nhất đất nước. Cuộc đấu tranh Giải phóng dân tộc xuất phát từ ngày Thất thủ Kinh đô – vua Hàm Nghi xuất bôn ngày 23-5 Ất Dậu (1885) lại phải tiếp tục. Với tuổi ngoài 80 đấu tranh sẽ không đạt được thêm gì nữa nhưng tôi vẫn phải tiếp tục để khỏi hổ thẹn với những đồng chí đồng sự của tôi đã hy sinh cho đất nước, để cho con cháu tôi, các thế hệ nối tiếp biết đường mà đi.

Kính chúc Thủ tướng sức khỏe để lèo lái con thuyền dân tộc qua cơn sóng dữ nầy.
Kính chào Thủ tướng.

Nguyễn Đắc Xuân

Thư nầy tôi đã gởi đến Thủ tướng qua e-mail chính thức của Văn phòng Chính phủ:
vpcp@chinhphu.vn

Địa chỉ:
3/7 Nguyễn Công Trứ, Huế
Đt: 0914 20 39 44
E-mail: gacnhieuloc@gmail.com
Web: gactholoc.com
cungdiendanduong.net

CUỘC ĐỤNG ĐẦU GIỮA QUYỀN LỰC VÀ TRÍ TUỆ

Phan Chi

Cách đây khoảng ba chục năm, lão Hâm tôi chứng kiến cuộc tranh luận nảy lửa giữa một ông Vụ trưởng và một ông chuyên viên cao cấp phụ trách ngành, thuộc quyền của ông vụ trưởng kia, về đúng cái ngành mà ông chuyên viên phụ trách.

Cả hai đều đã nóng mắt, đỏ mặt mà không bên nào chịu thua.

Mọi người ngồi nghe, chẳng nói gì.

Ông Vụ trưởng cáu, hỏi một Trưởng phòng anh có ý kiến gì không?

Vị Trưởng phòng thủng thẳng trả lời:

– Mọi cuộc tranh cãi giữa QUYỀN LỰC và TRÍ TUỆ luôn không có hồi kết.
– Không tranh luận làm sao ra chân lý? Vậy ý anh phải làm thế nào?

Vị kia lại thủng thẳng:

– Chỉ khi QUYỀN LỰC có TRÍ TUỆ hoặc TRÍ TUỆ có QUYỀN LỰC thì mới hết cãi nhau, mà chỉ là góp ý.

Vụ trưởng giận tím mặt.

Ngày nay, buồn thật, QUYỀN LỰC đã không TRÍ TUỆ, lại còn LƯU MANH.

Lão Hâm không hề quá lời. Cứ nhìn bọn củi gộc bác Cả Trọng đang và sẽ cho vào lò khắc biết!

 

LỜI TÂM HUYẾT CỦA THƯỢNG TƯỚNG NGUYỄN VĂN ĐƯỢC VỀ LUẬT ĐẶC KHU

Nguyên Thứ trưởng Bộ Quốc phòng – Thượng tướng Nguyễn Văn Được bày tỏ những trăn trở lớn về dự luật đặc khu trước Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Phát biểu tại phiên thảo luận tổ của Quốc hội chiều nay (7-6), Thượng tướng Nguyễn Văn Được, Chủ tịch Hội Cựu chiến binh Việt Nam, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, đã bày tỏ lời tâm huyết về dự án luật đơn vị hành chính-kinh tế…

Mặc dù chương trình phiên thảo luận tổ của Quốc hội diễn ra chiều nay bàn về hai dự án Luật Chăn nuôi và Luật Công an nhân dân sửa đổi nhưng Thượng tướng Nguyễn Văn Được vẫn dành ít phút để bày tỏ quan điểm của mình về dự án Luật đơn vị hành chính-kinh tế đặc biệt.

Trước toàn bộ thành viên của Đoàn đại biểu Quốc hội TP Hà Nội, trong đó có Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Bí thư Hà Nội Hoàng Trung Hải, tướng Được cho hay trong những ngày qua ông đã nhận được rất nhiều cuộc điện thoại và trực tiếp gặp gỡ người dân. Qua đó thấy rằng nhân dân phản ứng rất mạnh với việc quy định cho thuê đất trong 99 năm tại Luật đơn vị hành chính-kinh tế đặc biệt.

“Làm kinh tế dứt khoát phải làm nhưng không phải bằng mọi giá, nhất là trong điều kiện của ta thì cả ba khu này đều nhạy cảm. Vân Đồn giáp với phía Bắc; Bắc Vân Phong giáp biển Đông và Phú Quốc là sát với Campuchia nhưng hiện vùng này Trung Quốc đã nhảy vào rồi” – vị tướng này bày tỏ.

“Đề nghị Tổng Bí thư tính toán hết sức chi ly và cần phải tính. 70 năm, 99 năm họ vào đó làm gì? Ta đâu thể biết hết vì đã lọt vào rồi. Đà Nẵng, Ninh Thuận chưa có đặc khu kinh tế nhưng Trung Quốc đã đưa tiền cho người dân để dân mua đất cho họ” – ông nói.

Vị Thượng tướng, Chủ tịch Hội Cựu chiến binh Việt Nam, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Thứ trưởng Bộ Quốc phòng đau đáu: “Thay mặt cho hơn 4 triệu hội viên Hội Cựu chiến binh Việt Nam, tôi đề nghị Đảng, Nhà nước xem xét một cách thận trọng. Nhân dân đang có ý kiến bức xúc về đặc khu, do đó nên nghe cử tri, cựu chiến binh đề xuất.

Vì vậy mong Tổng Bí thư nghiên cứu kỹ lưỡng, chậm một chút cũng chả sao. Như Đà Nẵng không phải là đặc khu mà phát triển cũng rất mạnh”.

Cuối cùng, ông tha thiết xin Tổng Bí thư cân nhắc cũng như gửi lời tới Bí thư Thành ủy Hà Nội Hoàng Trung Hải, là một ủy viên Bộ Chính trị, thận trọng xem xét.

Nguồn : https://baomoi.com/loi-tam-huyet-cua-thuong-tuong-nguyen-van-duoc-ve-luat-dac-khu/c/26329634.epi?utm_source=dapp&utm_medium=facebook&utm_campaign=share

Bạn của Phó Chủ tịch Quốc hội Uông Chu Lưu viết thư tay, gửi trực tiếp để lên tiếng về Dự thảo luật đặc khu “tạo cớ cho ngoại bang quấy rối chủ quyền lãnh thổ quốc gia”

Bức thư là ý kiến tâm huyết của Luật sư Hoàng Ngọc Giao – bạn học với Phó Chủ tịch Quốc hội Uông Chu Lưu về vấn đề dự thảo luật Đặc khu.

Hà nội ngày 06/6/2018.

Kính gửi anh Lưu,

Tôi, Hoàng Ngọc Giao, với tư cách là một người bạn quen biết anh, cùng lớp nghiên cứu sinh Luật tại Liên xô cũ (1984 -1987), tôi gửi bức tâm thư này tới anh và các vị ĐBQH như một kiến nghị không thông qua dự thảo này của Luật ĐKKT. Mặc dù sẽ gửi thư này tới anh qua đường bưu điện, nhưng vì là thư ngỏ nên tôi cũng muốn chia sẻ quan điểm của tôi với bạn bè qua Facebook, nên bức thư này được đưa trên trang Facebook của tôi. Thiết nghĩ đây cũng là nỗi niềm của công dân, của cử tri mà anh và các các đồng nghiệp của anh đang là những người đại diện của dân, nên không có gì là riêng tư cả. Rất mong anh và các vị ĐBQH lắng nghe ý kiến của nhân dân về Luật ĐKKT, làm trọn trách nhiệm của lương tâm đối với Dân tộc, trách nhiệm của Đại biểu trước Nhân dân, vì sự tồn vong và phát triển của Đất nước..

1) Những nội dung của dự thảo Luật ĐKKT cần phải xem xét lại rất thận trọng:

i. Luật ĐKKT áp dụng cho 03 đặc khu rất nhậy cảm về an ninh quốc phòng (Vân đồn – ven biển phía Đông Bắc sát biên giới Trung Quốc; Bắc Vân phong – ven biển gần Hoàng Sa, Trường Sa; và, đảo Phú Quốc với diện tích gần bằng Singapore, ở phía cực Nam của Tổ quốc);

Vấn đề là: Vì sao lại chọn 03 khu vực này để áp dụng cơ chế đặc biệt ? Vì điều kiện tài nguyên môi trường thuận lợi cho việc làm resorts, khách sạn, casino, hay là nơi thuận lợi để các nhà đầu tư chiến lược công nghệ cao đang rất muốn vào những khu vực này ?

ii. Luật cho nhà đầu tư thuê đất tới 99 năm;

Vấn đề là: Hiện nay có bao nhiêu nhà đầu tư trong nước/nước ngoài muốn có ưu đãi thuê đất tới 99 năm ? họ là ai ? dự kiến đầu tư vào lĩnh vực nào ? vì sao cần phải thuê đất dài hạn một thế kỷ như vậy ?

iii. Luật trao quyền lực cho Đặc khu trưởng rất lớn, với quy chế thực thi quyền lực rất thoáng, không kèm theo cơ chế kiểm tra giám sát quyền lực.

Vấn đề là: Ai giám sát Đặc khu trưởng ? cơ chế giám sát như thế nào ?

iv. Luật đưa ra quy trình bổ nhiệm Đặc khu trưởng không rõ ràng, không minh bạch, dễ chịu tác động của ‘nhóm lợi ích’.

Vấn đề là: Ai bổ nhiệm Đặc khu trưởng, theo tiêu chí nào ? Cơ chế nào giám sát việc bổ nhiệm Đặc khu trưởng ?

2) Hậu quả gì sẽ phát sinh nếu Dự thảo Luật ĐKKT như hiện nay được Quốc hội thông qua vào ngày 15/6/2018 ?

– Luật ĐKKT sẽ trở thành công cụ pháp luật cho nhà đầu tư trong nước sử dụng vốn của nhà đầu tư nước ngoài để thôn tính các khu vực trọng yếu về an ninh quốc phòng của Đất nước. Sau khi dự án được phê duyệt, nhà đầu tư trong nước chuyển nhượng lại cho nước ngoài một cách chủ ý để kiếm lời ngay tức thì, theo kiểu ‘bán lúa non’, ‘tay không bắt giặc’. Hoặc là, nhà đâu tư trong nước buộc phải chuyển nhượng lại cho phía nước ngoài vì đã bị rơi vào bẫy nợ.

– Với những nhà đầu tư nước ngoài có dã tâm chính trị, thôn tính lãnh thổ của Việt Nam, thì Luật ĐKKT là hành lang pháp lý thuận lợi, là ‘quy trình’ tốt mà Việt Nam dọn đường cho ho dùng hàng triệu tỷ đồng lập các dự án tạo thành những biệt khu kiểu như dự án FORMOSA và nhiều dự án khác của Trung Quốc trên khắp cả ba miền của Đất nước Việt Nam hiện nay.

– Với bộ máy công quyền hiện nay của chúng ta, nơi mà ‘một bộ phận không nhỏ’ cán bộ công chức, có cả một số cán bộ cấp rất cao của Đảng, đã và đang thoái hóa biến chất, tham nhũng khủng khiếp, thì dự thảo Luật ĐKKT, đối với nhóm người này, sẽ là một ‘chỗ dựa pháp lý’, là ‘quy trình’ rất tốt để mựu cầu lợi ích vật chất, bất chấp lợi ích quốc gia, chủ quyền lãnh thổ của đất nước. Nhất là trong bối cảnh thể chế hiện nay, chúng ta chưa có được những thiết chế và cơ chế kiểm soát quyền lực cần thiết để ngăn chặn các hành vi lạm quyền, tham nhũng.

– Với tầng lớp doanh nhân ‘giầu lên vì đất’, thực tế đang cho thấy rằng tuy chưa có Luật ĐKKT, nhưng các đại gia bất động sản đã và đang xin cấp dự án, thậm chí một số dự án lớn đã bắt đầu được thực hiện tại Vân đồn, Phú Quốc. Luật ĐKKT có hiệu lực sẽ là cơ hội pháp lý giúp họ có thể ‘chạy’ được những khu vực ‘đất, biển vàng’ để làm resorts, casino, khu nghỉ dưỡng. Cho đến nay chưa thấy có mấy nhà đầu tư công nghệ cao nào quan tâm đầu tư vào Vân đồn, Bắc Vân phong, Phú Quốc. Trong khi đó, khu công nghệ cao Láng-Hòa lạc với nhiều chính sách ưu đãi dành cho nhà đầu tư, có vị trí gần ngay thủ đô Hà Nội mà diện tích bỏ trống còn rất nhiều. Liệu 3 đặc khu này có chắc sẽ thu hút được các nhà đầu tư Công nghệ cao hay không ? Những nhà đầu tư công nghệ cao họ có quan tâm tới thời hạn cho thuê đất phải lâu dài tới 99 năm không ?

3) Các vị ĐBQH có biết về những gì đã và đang diễn ra trên đất nước ta hiện nay, khi bàn về Luật ĐKKT ?

– Sự thật hiển nhiên nhiều năm nay đã và đang diễn ra trên đất nước chúng ta, đó là:

i) Các khu vực dự án của Trung quốc hiện nay trên đất Việt Nam đều có sự hiện diện của nhiều người Trung quốc. Dân Trung quốc sinh sống trong khu vực dự án. Dân Trung quốc tràn ra ngoài dự án, thuê nhà ở, nỗ lực kết hôn chính thức hoặc không chính thức với đàn bà, con gái người Việt, sinh con đẻ cái;

ii) Có những nhà máy của Trung Quốc mở tại Việt Nam, mà ở đó lớp bảo vệ bên trong là người Trung quốc, công nhân mặc trang phục rằn ri, hầu như không có người Việt làm việc bên trong. Chính quyền địa phương, cơ quan chức năng khi cần vào kiểm tra, không dễ dàng được cấp thẻ ra vào theo yêu cầu.

iii) Nhiều người Trung quốc đang tràn sang mua đất ‘chui’ trong các khu vực cư dân ở Đà Nẵng, Nha Trang. Gần 250 lô đất gần sân bay quân sự Đà Nẵng đã được chuyển nhượng lại cho người Trung Quốc. Những thông tin này phổ biến trên thông tin Nhà nước và thông tin mạng xã hội. Vậy mà, tới bây giờ vẫn chưa thấy các vị ĐBQH có hành động gì chỉ đạo chính quyền hành pháp xử lý rốt ráo vấn đề này. Hiện tượng này lại thêm một minh chứng rằng ngay tại các thành phố lớn như Đà Nẵng, Nha Trang, mà việc bán đất cho người Trung Quốc được thực hiện qua mặt chính quyền như vậy, thì các vị ĐBQH có dám chắc là người Trung Quốc vào theo các dự án 99 năm tại Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc sẽ không tràn ra để mua đất của người dân tại 3 đặc khu này ? Nếu hiện tượng này diễn ra tại các ĐKKT thì chỉ trong vòng 5 – 10 năm tới, các vị ĐBQH có dám chắc là Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc sẽ không trở thành 3 đặc khu có đa số dân là gốc Hoa ? trở thành những khu vực, giống như Donbas, Đông Ucraine, để tạo cớ cho ngoại bang quấy rối chủ quyền lãnh thổ quốc gia ?

4) Luật ĐQKT: bàn về “ý Đảng – lòng Dân”.

Thảo luận về Luật Đặc khu Kinh tế, bà Nguyễn Thị Kim Ngân, Chủ tịch Quốc hội tuyên bố “Bộ Chính trị đã kết luận rồi, dự thảo luật không trái Hiến pháp, phải bàn để ra luật chứ không không thể không ra luật”.
Với tuyên bố như vậy của bà Chủ tịch Quốc hội, tôi xin có mấy ý kiến bình luận như sau:

– Đã nhiều lần, rất nhiều vị lãnh đạo Đảng CSVN tuyên bố rằng Đảng hoạt động không vì lợi ích nào khác, ngoài lợi ích của Nhân dân, của Dân tộc.

– Bà Nguyễn Thị Kim Ngân khi tuyên thệ nhậm chức Chủ tịch Quốc hội cũng đã thề sẽ làm việc và phấn đấu vì lợi ích của Dân tộc, của Đất nước.

– Quộc hội gồm các vị ĐBQH với gần 100% là đảng viên, cũng đã thề vì dân vì nước tại lễ kết nạp đảng viên.

– Lần này, với nội dung dự thảo Luật ĐKKT, nhân dân không đồng tình. Theo lời của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, “vấn đề cho thuê đất đặc khu đến 99 năm đối với trường hợp đặc biệt đã gây ra ‘làn sóng khủng khiếp’. Như vậy, lòng dân về dự thảo Luật ĐKKT là không yên, là rất không đồng tình.

– Trong bối cảnh nêu trên một vấn đề cốt lõi được đặt ra là : dự thảo Luật ĐKKT không đáp ứng được lòng dân, nhưng nếu vẫn được thông qua thì phải chăng ý Đảng trái ngược với lòng dân ? Điều này sẽ ảnh hưởng đến uy tín và tính chính danh của ĐCSVN với tư cách là một Đảng cầm quyền.

5) Kiến nghị:

1. Không đưa dự thảo Luật ĐKKT để ‘bấm nút’ thông qua tại Quốc hội (ngày 15/6/2018). Nếu phải đưa ra để thông qua, tôi đề nghị các vị ĐBQH ‘bấm nút’ phản đối dự thảo Luật ĐKKT.

2. Sau này, nếu có bản dự thảo khác của Luật ĐKKT – cần phải tổ chức trưng cầu ý kiến nhân dân về những vấn đề cốt lõi liên quan tới an ninh, quốc phòng tại Đặc khu Kinh tế.
Xin cảm ơn anh Lưu và quý vị ĐBQH.

TS.LS. Hoàng Ngọc Giao

Advertisements