Bàn cờ thế sự

Hillary Clinton va Vladimir Putin
BÀN CỜ THẾ SỰ.

Tổng thống Nga Vladimir Putin và ứng viên Tổng thống Mỹ Hillary Clinton. Putin quyết định kết quả bầu cử Tổng thống Mỹ? VietnamNet ngày 5 tháng 7 năm 2016 dẫn nguồn tin và lời bình buận của tờ Forbes “Tổng thống Nga Putin hoàn toàn có cơ hội định đoạt kết quả bầu cử Tổng thống Mỹ 2016, hoặc chí ít thì cũng phủ bóng lên cuộc chạy đua Tổng thống của bà Hillary“.

Câu chuyện Tổng thống Nga Vladimir Putin và ứng viên Tổng thống Mỹ Hillary Clinton liên quan vấn đề chiến tranh công nghệ thông tin và bảo mật thư tín cá nhân. Đó là một bài học lớn. Số thư từ email cá nhân của bà Hillary Clinton bị harker nếu thực sự toàn bộ nằm trong tay của điện Kremlin hoặc các lực lượng tình báo khác thì đây được coi là thảm họa tình báo khủng khiếp nhất trong lịch sử Mỹ và có thể làm đảo lộn bàn cờ thế sự chính trị lớn của toàn thế giới.

Tổng thống Nga Vladimir Putin, ứng viên tổng thống Mỹ, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình,  đều là những cao thủ cờ vây, họ đang tận dụng triệt để mọi cơ hội để thủ thắng, thách giá, trả giá và nâng tầm ảnh hưởng của họ hoặc nước họ trong bàn cờ chính trị thế giới. Biển Đông dậy sóng, NATO lá chắn tên lửa Nga,  Anh sẽ né Brexit? … vân vân và vân vân…

Bà Hillary Clinton đã sử dụng email cá nhân để làm việc công suốt 4 năm làm Ngoại trưởng Mỹ, và Trump ứng viên đối lập Tổng thống Mỹ đã triệt để lợi dụng yếu đểm này để dựng lên “siêu bão”.  Sau vụ tin tặc máy tính Romania Marcel Lazar Lehel (‘Guccifer’) đột nhập và sao chép toàn bộ kho dữ liệu trong hòm thư của bà Hillary Clinton thì tin tặc ‘Guccifer’ cũng tìm cách đột nhập vào hệ thống máy tính của hãng truyền hình Russia Today (RT) và bị lực lượng chiến tranh điện tử của Nga giám sát chặt chẽ. Bà Hillary Clinton sau khi thôi chức Ngoại trưởng Mỹ năm 2013, đã nộp lại hơn 30.000 email trong tài khoản cá nhân của mình cho bộ ngoại giao Mỹ. Bà cũng cho biết là đã xóa 30.000 email khác ‘không liên quan tới công việc’.  Nhưng câu chuyện đang ngày càng trở nên phức tạp, đặc biệt là nguy cơ số email này có thể rơi vào tay của lực lượng tình báo công nghệ điện tử của Nga và sự ủng hộ của Tổng thống Nga Vladimir Putin đối với Trump hay Hillary Clinton sẽ quan hệ rất lớn đến lá phiếu của cử tri Mỹ trong sự lựa chọn tổng thống.

Putin nói gì về Trump và Hillary? “, đến nay sự phát biểu của Putin quả là một cao thủ cờ vây lão luyện, kín kẽ, chắc chắn và ngầm tỏ rõ cho đối phương vị thế của Nga. Ông Putin cho biết, Nga đã chuẩn bị để làm việc với bất cứ ứng viên nào được cử tri Mỹ chọn. Tổng thống Putin khen Trump là một người “thông minh, xuất chúng, tài năng”. nhưng ông lại nói phóng viên Zakaria đã diễn giải khác đi những lời bình luận của ông. “Tôi chỉ nói, ông Trump là người nhanh trí. Chẳng phải ông ta nhanh trí hay sao? Tôi không nói bất cứ điều gì khác về ông ta”, nhà lãnh đạo nước Nga cho biết. Ông nhấn mạnh, “Nga không muốn can thiệp vào vấn đề nội bộ của những quốc gia khác và sẽ làm việc với bất cứ ai được bầu”. Người đứng đầu nước Nga nhận xét “Bà Hillary có lẽ có quan điểm riêng về quan hệ Nga – Mỹ” và ông Putin cho biết thêm, ông thấy nhiều người đã thay đổi khi lên chức và khi họ giữ những trọng trách khác nhau thì bắt đầu suy nghĩ kiểu khác.

Chính trường Mỹ hiện đang phân hóa “FBI vẫn chưa có được 30.000 email mà ứng cử viên Tổng thống của đảng Dân chủ nói là đã xóa đi. Mọi chuyện thật là tệ, FBI đang tính tới việc hỏi ông Vladimir Putin về các bản sao email của bà Hillary”. Một số quan chức Mỹ bày tỏ lo ngại Nga sẽ công bố khoảng 20.000 email lấy được từ hòm thư của bà Hillary trong vài tháng tới. Vùng địa chính trị châu Âu hiện cực nóng với NATO và lá chắn tên lửa Nga, nước Anh bỏ phiếu rời khỏi EU và  hậu Brexit, Seria và IS, Biển Đông dậy sóng, nhiều sự kiện lớn đang xẫy ra và chuyển biến từng ngày.

Trung Quốc “Từ Mao Trạch Đông đến Tập Cận Bình” đang thực thi chủ thuyết Trung Nam Hải “nắm vững Trung, hướng về Nam, mở rộng Hải” của Chủ tịch Mao Trạch Đông trên cơ sở thuyết “biển lịch sử” từ thời đế quốc La Mã tuyên ngôn cách đây 2000 năm nhằm đưa ra phương lược mưu chiếm trọn 80% hải phận của vùng Đông Nam Á (theo đường Lưỡi Bò), khôi phục vị thế và địa giới lịch sử Trung Quốc thời kỳ rộng nhất, huy hoàng nhất. Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình vạch chiến lược “3 mũi nhọn” thâu tóm châu Á và đã tuyên bố tại Thượng Hải “chính người Châu Á phải điều hành công việc của Châu Á, giải quyết các vấn đề của khu vực Châu Á và duy trì an ninh của Châu Á”. Ông ráo riết thực hiện chiến lược “không đánh mà thắng” với một loạt kế sách liên hoàn trên biển Đông thông qua sức mạnh kinh tế và tiến bộ công nghệ:  xây dựng đảo trong quần đảo Trường Sa; điều giàn khoan thăm dò dầu khí chập chờn ở các điểm nóng; ký hợp tác Trung Nga nhận mua khí đốt và năng lượng dài hạn từ Nga giải tỏa giúp Nga sự căng thẳng suy thoái kinh tế do sức ép giá dầu lửa xuống thấp do sự can thiệp của Tây Âu và Mỹ; ủng hộ Nga chống li khai để giữ vững đường hằng hải sống còn của Nga thông ra biển lớn; thực hành chiến lược “Nam Nam” mở rộng ảnh hưởng nước lớn tại Đông Nam Á, châu Phi và châu Mỹ Latinh. Trung Quốc hiện là tâm điểm của cuộc khủng hoảng địa chính trị, kinh tế, khoa học công nghệ hiện đang ngày một gia tăng tại châu Á và Thế giới.

Tập Cận Bình đang tận dụng cơ hội nước Mỹ phân hóa trước kỳ bầu cử để tổ chức  tập trận quy mô lớn trên Biển Đông từ ngày 5 đến ngày 11 tháng 7 năm 2016 diễn ra ở khu vực từ phía đông đảo Hải Nam xuống phía Nam, với phạm vi bao trùm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Tàu thuyền bị cấm đi vào vùng biển trên trong suốt thời gian tập trận. Kế hoạch này của Trung Quốc được tiến hành gần kề với thời điểm Tòa Trọng tài thường trực tại La Haye ra phán quyết vụ Philippines kiện Trung Quốc về vấn đề Biển Đông, dự kiến vào ngày 12 tháng 7. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Hải Bình, tuyên bố: “yêu cầu Trung Quốc chấm dứt ngay tập trận ở Hoàng Sa. Việt Nam phản đối mạnh mẽ và yêu cầu Trung Quốc tôn trọng chủ quyền của Việt Nam, hành xử có trách nhiệm, chấm dứt ngay và không có những hành động đe dọa đến an ninh, an toàn hàng hải ở Biển Đông hay làm gia tăng căng thẳng tại khu vực này”. Mỹ ồ ạt triển khai tàu sân bay ở Biển Đông. Hải quân Mỹ đã triển khai thêm 4 tàu sân bay làm nhiệm vụ tham chiến, nâng tổng số tàu được điều đi lên 6 chiếc, mức cao nhất kể từ năm 2012 theo VNN trích dẫn tin Defense News . “Mỹ đang thể hiện sức mạnh của mình và phát đi tín hiệu tới các đồng minh rằng nước này sẵn sàng phát động các cuộc chiến ở xa biên giới của mình“, chuyên gia quân sự Nga Ivan Konovalov nhận xét.

Trong những ngày này, tôi chợt nhớ đến bức tranh “Những thiếu nữ chơi mạt chược” Beijing 2008, thuở đó với sự xôn xao bàn tán nhiều trên cư dân mạng với dự đoán “Ai làm dậy sóng biển Đông ?”

Beijing 2008 bức tranh “Những thiếu nữ chơi mạt chược” nghe nói đó là bức tranh sơn dầu rất nổi tiếng của một họa sỹ Trung Quốc ở Toronto Canada đã được trưng bày tại Triển lãm nghệ thuật New York. Sau đó đến khi Tập Cận Bình làm Trưởng ban Tổ chức Thế Vận hội Bắc Kinh tổ chức vào lúc 8 giờ 8 phút  8 giây ngày 8 tháng 8 tại Beijing 2008 thì bức tranh này đã được gửi về hiến tặng cho Trung Quốc (?!).

Bức tranh miêu tả một “ván bài mạt chược phương Đông” mà luật chơi truyền thống là ai thua phải cởi đồ. Những cô gái trong tranh đại diện cho những thế lực cạnh tranh trong cuộc chơi toàn cầu hoá đầu thế kỷ 21 mà tâm điểm là Trung Quốc. Các mỹ nữ chơi bài đại diện cho các thế lực có thể tác động lên tình hình chính trị thế giới. Đó có thể là Nga (nằm, bên phải), Trung Quốc (cởi trần, quay lưng), Nhật Bản/ cũng có thể là NATO (nude 100%, bên trái), Mỹ (nhìn nghiêng, tay vuốt tóc) và Đài Loan/ cũng có thể là Việt Nam) mặc yếm đỏ một tay cầm dao đứng ngoài ván bài ngó nghiêng.

Bức tranh vừa siêu thực vừa hiện đại, tiềm ẩn những vấn đề chính trị phức tạp và thú vị. Bàn cờ chính trị lớn thế giới chuyển biến. Việt Nam tự cũng cố và trầm tĩnh theo dõi.

Hoàng Kim

xem tiếp: Bàn cờ thế sự

3

Tờ Nam Phương Châu Báo cho rằng: “Chân dung người treo trên tường ở góc trái tranh, nếu nhìn kỹ sẽ thấy vừa quen vừa lạ. Phóng to bức tranh lên sẽ thấy là hàm râu Tôn Trung Sơn, đầu trọc của Tưởng Giới Thạch, nét mặt trên mặt tiêu chuẩn của Mao Trạch Đông. Đó là bức chân dung khái quát cả một trăm năm lịch sử của Trung Quốc, hoặc có thể coi đó là toàn bộ chân dung của chủ nghĩa Dân chủ cũ và chủ nghĩa Dân chủ mới của Trung Quốc.

Phong cảnh sau cửa sổ: ngoài trời đen đặc mây vần vũ, mờ mịt như cục diện trên eo biển Đài Loan và Biển Đông Việt Nam. Trung tâm của bức tranh là bốn cô gái đang đánh Mạt chược, một cô đứng ngoài biển Thái Bình Dương ngóng vào cuộc chơi của những “ông lớn”, trên thực tế, trong cuộc chơi bốn người ấy, cô gái ấy không có phần tham dự.

Thế cục ván Mạt chược của hai cô gái tóc vàng và hai cô gái tóc đen, Trung Quốc và Mỹ là hai tay chơi chính đối diện nhau, Nga và Nhật chỉ là vai phụ, vai trò của từng người chơi rất rõ ràng. Phục sức của bốn mỹ nữ đại diện cho thực lực của họ, nước Mỹ phía trên áo quần long trọng nhất, nhưng nửa dưới mát mẻ, chứng tỏ trên võ đài Mỹ là thế lực mạnh mẽ nhất, nhưng dưới võ đài thì trần trụi. Trung Quốc trên cuộc chơi có vẻ tay không, chẳng áo mão gì, nhưng thực tế thì là tay chơi lắm đòn nhiều công lực nhất. Nhật Bản không một mảnh vải che thân, không thế lực, và Nga chỉ có một miếng vải che.

Trên bức hoạ này, Trung Quốc quay lưng, không lộ sắc mặt, nhưng chính là người quan tâm nhất đến ván Mạt chược, sau lưng Trung Quốc giấu hai quân, và đang lén lút trao đổi quân với Nga. Nhật đang mê mẩn với chính mình, Nhật là người chơi ngốc nhất trong cuộc, vừa nhìn thế cuộc vừa cảm thấy tự mãn. Nga đang nằm ngửa, gác chân lên Mỹ, bài của Nga là con Tướng Công, nói lên rằng Nga chẳng quan tâm chuyện thắng thua này, cũng không muốn chơi tiếp, nhưng Nga trên bề mặt thì dây mơ rễ má cùng Mỹ, dưới hậu đài thì bí mật đi đêm cùng Trung Quốc, hẩy cho Trung Quốc những con bài riêng. Còn Mỹ thì lại đang nhìn đến Đài Loan, tay đặt sau gáy vặn eo, như thể Mỹ đã mệt và mỏi, Mỹ đang cân nhắc xem có đáng để chơi tiếp hay không, chứ không phải là suy nghĩ xem làm thế nào cho thắng.

Đài Loan vô cùng chăm chú tới cuộc chơi, bê trên tay đĩa trái cây như những lợi ích thực tế, nắm dao lộ liễu. Quần áo của Đài Loan là kiểu y phục Trung Quốc, ngầm ý rằng Đài Loan mới đích thực là những giá trị Trung Hoa chính thống. Còn Trung Quốc chỉ xăm phượng rồng trên da, chứ trang phục đã thành đồ Tây cả rồi, nói lên xu hướng phương Tây hoá của Trung Quốc.

Trong tranh, Mỹ dường như không nhìn vào bài của mình, nhưng thực tế đang nhìn một lá bài khác, đó là Đài Loan.

Một nguồn tin từ tạp chí khác của TQ thì nhận xét: Người con gái Trung Quốc đang chạm quân Đông Phong, chỉ có ý rằng ta đang là “Đông” (tức là chủ nhân của tình thế). Nga đang lợi dụng lúc Mỹ Nhật lơ đễnh, lén lút trao quân bài cho Trung Quốc, thời khắc này là lúc họ đang “đi đêm”, và trên ván mạt chược của Nga rõ ràng thiếu đi một quân.
Đài Loan ở bên rõ ràng phát hiện thấy màn kịch hậu trường, Nga hậu thuẫn cho Trung Quốc trong thế cuộc này, và Mỹ, thông qua việc quan sát gương mặt Đài Loan để phát hiện được phần nào động tĩnh. Trên thực tế, cả Mỹ lẫn Nga đều đang “đi đêm” với thủ đoạn riêng và mục đích riêng.

Trong khi Mỹ còn nhìn Đài Loan với gương mặt vừa quan tâm vừa suy nghĩ xem không biết nên làm gì với “nhỏ” này thì Đài Loan chỉ muốn nói rằng, con dao nhỏ là năng lực phòng vệ của tôi, đừng ai động đến quyền lợi của Đài Loan.

Một giải thích khác từ báo chi Phương Tây: người xăm phượng hoàng trên lưng là Trung Quốc, nhưng lại mặc đồ phương Tây. Phải đây là ám chỉ Trung Quốc giờ đây “Học chữ Hán để lấy lễ còn học Tây học để hữu dụng”?

Mây mù vần vũ ngoài cửa sổ như tình thế u ám giữa hai bờ biển Đài Loan, Trung Quốc, nơi thế cờ này được bày ra giữa bốn bên rình nhau. Quyền lợi đan xen giữa Trung Mỹ Nhật Nga quá phức tạp, và Nhật chỉ nhăm nhăm lợi ích cho bản thân mình.

Phương Tây thường nhìn nhận chính phủ Dân quốc của Quốc dân đảng Đài Loan như một chính phủ Dân tộc chủ nghĩa, bởi thế tấm áo khoác lên Đài Loan là áo yếm truyền thống. Và năm 2008, lập trường của Đài Loan vẫn là Dân-Quốc chứ không phải đòi độc lập thành Đài – Loan – Quốc. (Điều này tôi cho là phù hợp bởi trong cuộc tổng tuyển cử bầu tổng thống Đài Loan năm 2008, ứng cử viên nhiều cơ hội nhất là Mã Anh Cửu của Quốc Dân Đảng với chủ trương ôn hoà, dân tộc và phát triển).

Nhìn tình huống trên bức tranh “Bắc Kinh 2008”, thấy Nga đã ngả về Trung Quốc, và Mỹ càng chơi giằng co càng nhiều rủi ro.

Riêng Trung Quốc, đang hy vọng cố giành phần thắng bằng mọi cách, bằng cạnh tranh, bằng đi đêm, bằng thủ đoạn. Nhưng tôi tin Mỹ thắng ván cờ châu Á, bởi ai thua người đó đã… cởi dần từng cái áo rồi.

Và ván Mạt chược phương Đông vần quanh Trung Quốc Đài Loan này, có thể là ván cuối, lại có thể là khúc dạo đầu của một cục diện mới.”

Video yêu thích
KimYouTube

Trở về trang chính
Hoàng Kim  Ngọc Phương Nam  Thung dung  Dạy và học  Cây Lương thực  Dạy và Học  Tình yêu cuộc sống  Kim on LinkedIn  Kim on Facebook