24 tiết khí lịch nhà nông

24 TIẾT KHÍ LỊCH NHÀ NÔNG Hoàng Kim. 24 tháng 10 hôm nay sương giáng. Thuyền cỏ mượn tên nhớ chuyện Khổng Minh. Khuyên em đừng quên ‘nhất thì nhì thục’ Di sản Việt Nam học mãi không cùng. Em học để làm 24 tiết khí. Mộc mạc hát vần bài học đầu tiên. Đất cảm trời thương, lòng người gắn bó. Dẫu khó vạn lần khéo liệu cũng xong. Mùa xuân đến tự tiết xuân sẽ đến. Bởi biết rằng năm tháng đó là em. (Sương sớm trên sông Son Quảng Bình, ảnh Hoàng Kim, Việt Thường La Bàn của Phan Lan Hoa)

Xem tiếp… https://hoangkimlong.wordpress.com/category/24-tiet-khi-lich-nha-nong/

 

VietThuongLaBanPhanLanHoa

 

24 tiet khi lich nha nong

CHỚM ĐÔNG

Hoàng Kim

Họa thơ cậu Hoàng Gia Cương

Phương Nam nắng ấm suốt ngày
Chớm đông
đừng tưởng tiết này là xuân
Dẫu rằng xuân đến tự xuân
Đùng quên ủ mộng để mầm nõn xanh !

Giao mùa trở gió đã đành
Lắng nghe trời chuyển đành hanh chuyện người
Việc đời trầm tĩnh thảnh thơi
Lắng nghe thiên hạ đến hồi trớ trêu …

Cơ trời con tạo xoay theo
Bùi ngùi thương chốn dân nghèo quê Choa
Miếng khi đói, gói khi no
Rưng rưng chốn cũ, mà chưa tỏ lòng …

Dọn vườn viết sách thung dung
Ban mai sớm, giấc xuân nồng thảnh thơi
Trạng Trình thỏa chí rong chơi
Vịnh mùa Đông lão mai cười gió Đông ! (*)

Chớm Đông nhớ tiết Đông phong
Phương Nam trời ấm, lòng không gợn buồn!

HoavaOng

TIẾT LẬP ĐÔNG

Hoàng Gia Cương

Vậy là tạm biệt mùa thu
Lập đông
chợt đến giữa mù mịt mưa
Lây nhây mấy đợt gió mùa
Thương thay tán lá khi chưa kịp vàng!

Đâu ngờ mình cũng đa mang
Lo chùm khế rụng, lo bàng đỏ rơi
Thoảng nghe ai đó ru hời
Lo em bé khóc khi trời trở cơn …

Đã qua bảy chục mùa đông
Dẫu quen nhưng vẫn thấy lòng nôn nao
Co ro trong tiếng gió gào
Xót thời lận đận non cao, suối dài …

Chẳng chênh ai, chẳng kém ai
Nổi nênh như chiếc thuyền chài gió đưa
Sóng xô, gió giật, mây mù
Bao nhiêu trải nghiệm chát chua cuộc đời!

Lập đông trong tiết mưa rơi
Ngồi lo, ngồi nhớ, lại ngồi trầm ngâm!

Nguồn: http://www.hoanggiacuong.info/

(*) Xem thêm:
Hoàng Gia Cương blog
Nguyễn Công Trứ thông reo ngàn Hống

Ngày Liên Hiệp Quốc
CNM365. Chào ngày mới 24 tháng 10Ngày Liên Hiệp Quốc (United Nations Day). Năm 1945, Hiến chương Liên Hiệp Quốc bắt đầu có hiệu lực sau khi được Anh Quốc, Hoa Kỳ, Liên Xô, Pháp, Trung Quốc, và đa số quốc gia khác thông qua. Năm 1260, Nhà thờ Đức Bà Chartres tại Pháp được khánh thành với sự hiện diện của Quốc vương Louis IX, công trình này đã được UNESCO đưa vào danh sách Di sản thế giới ngay trong lần xếp hạng đầu tiên năm 1979 và được coi là một trong những công trình nhà thờ kiểu Gothic đẹp và lớn nhất thế giới. Năm 1898, ngày sinh Bành Đức Hoài, tên thật là Bành Đức Hoa, là một trong mười Nguyên soái của Quân giải phóng nhân dân Trung Quốc, xem tiếp …

ON THIS DAY
Đồng dao cho em Chào ngày mới 24 tháng 10
Ngày khởi đầu  Hiến chương Liên Hiệp Quốc
Ngày khánh thành Nhà thờ Đức Bà Chartres
UNESCO công nhận Di sản thế giới năm 1979
Chớm Đông. Những kiệt tác thơ văn Nguyễn Trãi 

Hoàng Kim
24 Tháng 10 2011 lúc 20:44 · Thành phố Hồ Chí Minh

BinhMinhYenTuNhững kiệt tác thơ văn Nguyễn Trãi
DẠY VÀ HỌC
.
Nguyễn Trãi đã có nhiều tôn vinh nhưng như giáo sư Phan Huy Lê nhận xét trong bài “Nguyễn Trãi – 560 năm sau vụ án Lệ chi viên“:”Cho đến nay, sử học còn mang một món nợ đối với lịch sử, đối với Nguyễn Trãi và Nguyễn Thị Lộ là chưa khám phá và đưa ra ánh sáng những con người cùng với những âm mưu và hành động lợi dụng việc từ trần đột ngột của vua Lê Thái Tông ở Lệ Chi Viên để vu oan giá hoạ dựng nên vụ án kết liễu thảm khốc cuộc đời của một anh hùng vĩ đại, một nữ sĩ tài hoa, liên luỵ đến gia đình ba họ. Với tình trạng tư liệu quá ít ỏi lại bị chính sử che đậy một cách có dụng ý, thì quả thật khó hi vọng tìm ra đủ chứng cứ để phá vụ án bí hiểm này. Nhưng lịch sử cũng rất công bằng. Với thời gian và những công trình nghiên cứu của nhiều thế hệ các nhà sử học, nhà văn học, nhà tư tưởng, nhà văn hoá…, lịch sử càng ngày càng làm sáng rõ và nâng cao nhận thức về con người và sự nghiệp của Nguyễn Trãi, về những công lao, cống hiến, những giá trị đích thực của ông trong lịch sử cứu nước và dựng nước, lịch sử văn hoá của dân tộc”; đọc tiếp tại Những kiệt tác thơ văn Nguyễn Trãi

24 10 2013 Kim HongPhuong


Bài viết mới

Video yêu thích

Vietnamese Dan Bau Music


Vietnamese food paradise
KimYouTube

Trở về trang chính
Hoàng Kim  Ngọc Phương Nam  Thung dung  Dạy và học  Cây Lương thực  Dạy và Học  Tình yêu cuộc sống  Kim on LinkedIn  Kim on Facebook  KimTwitter  hoangkim vietnam  Trở về đầu trang Gạo Việt chất lượng và thương hiệu

Advertisements

24 tiết khí lịch nhà nông

ThangBaymuaNgau

TÌNH YÊU CUỘC SỐNG. 24 TIẾT KHÍ LỊCH NHÀ NÔNG. 8 tháng 11 là ngày Lập Đông. Mời bạn ghé chơi đọc thơ trò chuyện. Công việc nhà nông 24 tiết khí Mộc mạc hát vần bài học đầu tiên.

 

24 tiet khi PhanLanHoa

Khuyên em đừng quên “nhất thì nhì thục
Di sản Việt Nam học mãi không cùng
Mình học để làm 24 tiết khí
Mộc mạc hát vần bài học đầu tiên.

Đất cảm trời thương, lòng người gắn bó
Dẫu khó vạn lần khéo liệu cũng xong
Mùa xuân đến tự tiết xuân sẽ đến
Bởi biết rằng năm tháng đó là em.

 

24tietkhi

6 tháng Một bắt đầu rét nhẹ
21 tháng Một trời lạnh cắt da
4 tháng Hai ngày xuân mới đến
20 tháng Hai Thiên Địa Nhân hòa...

Đồng dao cho em khuyên em đừng tưởng
Câu chuyện mùa xuân thêm cho mồng Ba
Trải Cốc Vũ qua ngày Hạ Chí
Đại Thử rồi Sương Giáng thành hoa.

6 tháng Năm là ngày Hè đến (lập hạ)
22 tháng Năm mưa nhỏ, vào mùa (tiểu mãn)
5 tháng Sáu ngày Tua Rua mọc (mang chủng)
21 tháng Sáu là chính giữa Hè. (hạ chí)

7 tháng Bảy là ngày nắng nhẹ (tiểu thử)
23 tháng Bảy là tiết nóng oi (đại thử).
7 tháng Tám chớm thu rồi đó (lập thu)
23 tháng 8 trời đất mây mưa. (mưa ngâu)

Qua Xử Thử đến tiết trời Bạch Lộ
Sau Mưa Ngâu đến Nắng nhạt đấy em.
Tiết Thu Phân khoảng 23 tháng 9
Đối lịch nhà nông em nhớ đừng quên.

Tiết Hàn Lộ nghĩa là trời mát mẻ
Kế tiếp theo là Sương Giáng (sương mù)
23 tháng 10 mù sa dày đặc
Thuyền cỏ mượn tên” nhớ chuyện Khổng Minh.

23 tháng 11 là ngày tiểu tuyết
Việt Thường La Bàn Ví Dặm Ân Tình
8 tháng 12 là ngày đại tuyết
22 tháng 12 là chính giữa đông.

(tiếp vần liên hoàn … 24 tiết khí lịch nhà nông)

Khuyên em đừng quên “nhất thì nhì thục
Di sản Việt Nam học mãi không cùng
Mình học để làm 24 tiết khí
Mộc mạc hát vần bài học đầu tiên.

Đất cảm trời thương, lòng người gắn bó
Dẫu khó vạn lần khéo liệu cũng xong
Mùa xuân đến tự tiết xuân sẽ đến
Bởi biết rằng năm tháng đó là em.


TIẾT LẬP ĐÔNG

Hoàng Gia Cương

Vậy là tạm biệt mùa thu
Lập đông
chợt đến giữa mù mịt mưa
Lây nhây mấy đợt gió mùa
Thương thay tán lá khi chưa kịp vàng!

Đâu ngờ mình cũng đa mang
Lo chùm khế rụng, lo bàng đỏ rơi
Thoảng nghe ai đó ru hời
Lo em bé khóc khi trời trở cơn …

Đã qua bảy chục mùa đông
Dẫu quen nhưng vẫn thấy lòng nôn nao
Co ro trong tiếng gió gào
Xót thời lận đận non cao, suối dài …

Chẳng chênh ai, chẳng kém ai
Nổi nênh như chiếc thuyền chài gió đưa
Sóng xô, gió giật, mây mù
Bao nhiêu trải nghiệm chát chua cuộc đời!

Lập đông trong tiết mưa rơi
Ngồi lo, ngồi nhớ, lại ngồi trầm ngâm!

Nguồn: http://www.hoanggiacuong.info/

Bài phản hồi, cảm nghĩ của Đường Văn (bạn thơ của Hoàng Gia Cương):

TRẦM NGÂM… VỚI  LẬP ĐÔNG

Đọc trọn 1 lần Tiết lập đông – bài lục bát 18 câu (9 cặp) nuột nà, man mác buồn, thương, lo, ngẫm… của Hoàng Gia Cương, thấy cũng muốn ngẫm, muốn thương, buồn, lo, xót… cùng người thơ chưa một lần gặp mặt. Lại chăm chú đọc chậm vài lần nữa, bỗng nghe trong lòng mình nỗi niềm ấy vơi dần, vợi dần và cứ dâng lên mong muốn mới: giá bây giờ được cùng tác giả và mấy ông bạn thơ làng ve viên lạc rang nóng ròn, cụng chén men quê mà tứ ẩm, ngũ ẩm. Vừa ngắm làn mưa rét lây nhây đầu mùa vưà trò chuyện, tán bàn về Tiết lập đông thì lý thú biết mấy! Nhưng khi tiệc tiểu ẩm ấy chưa thành sự thực thì tôi hãy cứ thử động bút trải đôi dòng bình tán dông dài, chủ quan của riêng mình cho tiêu nỗi sầu lẻ bạn sáng thứ hai đầu tuần… mà thôi!

Thoạt đầu, trong cảm nhận và ngẫm ngợi của tôi: về ý, tứ, tư tưởng, tình cảm, bài thơ này không có gì thật sự khám phá, mới mẻ. Cũng vẫn là thơ của người hưu, bô lão nhân vịnh cảnh thời tiết chảy trôi, thay đổi mà ngẫm ngợi sự đời, sự mình, trong tâm trạng hiu hiu hoài cổ; thể lục bát quen thuộc, nhịp, vần cũng quen thuộc, lời văn, từ ngữ, thi ảnh… cũng xêm xêm, vầy vậy! Tôi ngờ rằng còn có 1 vài câu, vài từ không tránh khỏi sự cũ kỹ, sáo mòn. Thậm chí ngay cái nhan đề, tôi cũng e rằng khô và thừa chữ tiết. Nếu tôi viết, tôi sẽ thay bằng Trầm ngâm… lập đông!

Vậy thì cái hay, vẻ đẹp và sự cuốn hút lập tức nơi bài thơ của Hoàng quân, mà ngay khi đọc lần đầu, tôi đã không thể dứt ra nổi, là ở đâu? Và có thật không? Để kiểm tra cái tâm hồn và tư duy thẩm thơ già cỗi của mình, tôi đành lần lần đọc lại, từng câu, từng khổ.

Khổ 1:

Vậy là tạm biệt mùa thu,
Lập đông chợt đến với mù mịt mưa.

2 câu đầu thuần tả, kể sự chuyển mùa. Mùa thu thực sự đã qua, mùa đông thực sự đã về. Thông báo thời tiết trở nên cụ thể và ấn tượng hơn 1 chút bởi từ láy gợi hình: mù mịt (mưa rét giăng màn che khuất tầm nhìn). Ngữ vậy là mở đầu câu trên kết hợp với động từ chợt ở câu dưới hé mở tâm trạng thoáng ngạc nhiên, nuối tiếc vì phải tạm xa mùa thu dịu dàng, mùa thơ, mùa nhớ… mà phải 1 năm nữa mới lại trở về.

Nhưng nhìn chung, 2 câu này chưa thực sự có gì để bàn sâu.

2 câu tiếp:

Lây nhây mấy đợt gió mùa,
Thương thay tán lá, khi chưa kịp vàng.

Tôi rất thích từ láy gợi hình lây nhây, được sử dụng rất trúng để tả sự dai dẳng, kéo dài mãi không dứt, chưa dứt đợt nọ đã đến đợt tiếp theo thứ gió đặc chủng của mùa rét: gió mùa đông bắc. Lây nhây gió, lây nhây rét lạnh và lây nhây, ẩm ỉu cả con người! Thương tán lá chưa kịp vàng mà đã phải lìa cành là kết quả của quan sát và suy ngẫm tinh tế. Có lẽ đâu chỉ những chiếc lá bé bỏng, mong manh mà phải chăng là ẩn dụ về những kiếp người bất hạnh trong đời: Lá vàng còn ở trên cây/Lá xanh rụng xuống, trời hay chăng trời?! Thơ xưa từng nói về những quy luật, nghịch lý nhân sinh éo le, tàn nhẫn khó lường và khó cưỡng!

Cụm từ chưa kịp vàng nói lên cái bất công, vô lý rất đáng xót thương của những chiếc lá xanh suốt mùa thu, tưởng rằng lá sẽ còn xanh qua cả mùa đông để đến được với xuân hồng năm mới. Nhưng hỡi ôi, lá đã vội rụng về cội, đã đành phải khuất phục trước làn mưa mù mịt và những cơn gió bấc thổi vô hạn vô hồi, khi mùa động thực sự bắt đầu!

Thế là, hóa ra ngay từ khổ thơ đầu, Hoàng Gia Cương đâu chỉ kể, tả mà song hành với tả kể, đan cài vào kể tả, đã thấy nổi dần dòng tâm trạng, nghĩ suy mà những biểu hiện của cảnh vật, thời tiết bên ngoài chỉ là cái cớ gợi thức cả một miền thi cảm đang chuẩn bị trào tuôn… đó thôi!

Khổ 2:

Đâu ngờ mình cũng đa mang:
Lo chùm khế rụng, lo bàng đỏ rơi…
Thoảng nghe ai đó ru hời,
Lo em bé khóc, khi trời trở cơn!

Thật ra, cái sự đa mang của người thơ đã phát lộ từ câu thơ thương lá xanh rụng bên trên rồi. Khổ này chỉ là sự nối tiếp ở mức độ sâu rộng hơn. Từ thương sang lo thể hiện diễn tiến tâm lý, tâm trạng có lý và có thật. Đây đích là cái thương vay nghệ sỹ vu vơ, không đâu và nhân ái, cảm động mà Xuân Diệu từng tả rất hay trong truyện ngắn lãng mạn Tỏa nhị Kiều (Phấn thông vàng, (1938). Tuy nhiên, cách diễn đạt của khổ này nặng về biểu ý bằng những từ ngữ, hình ảnh và kiểu câu trung tính nên có phần chung chung: Lo khế rụng, lo bàng rơi, lo bé khóc. Ngay cả câu thoảng nghe ai đó ru hời cũng đã là cách nói quen thuộc bao lần vang trên thi đàn Việt, từ lâu!

Khổ 3:

Khác với 2 khổ đầu: chủ yếu là lo, thương cho người khác, tâm tư hướng ra bên ngoài.

Từ đây đến hết bài, tác giả quay về với lòng mình, hướng nội mà ngẫm ngợi về cuộc đời dài ngoài bảy chục mùa đông của mình. Thơ trữ tình đích thực, xét cho cùng, trước sau, đều quay về với bản thể, với cái tôi trữ tình để giãi bày, biểu hiện thế giới tâm hồn bên trong muôn vẻ muôn màu của người thơ.

Đã qua bảy chục mùa đông,
Dẫu quen, nhưng vẫn thấy lòng nôn nao…
Co ro trong tiếng gió gào,
Xót thời lận đận, non cao, suối dài.

Theo tôi, khổ này có 2 từ láy nôn naoco ro rất đáng chú ý. Từ nôn nao (chứ không phải xôn xao!) thể hiện tâm trạng quen mà lạ của con người mỗi khi phải đối mặt với hoàn cảnh thiên nhiên thay đổi, dù đã qua nhiều chu trình tuần hoàn lặp lại. Hơn 70 lần chứng kiến và trải qua tiết lập đông chứ ít đâu! Vậy mà vẫn nôn nao trong dạ sau mấy trận mưa rây và gió mùa? Vẫn rất khó chịu! vẫn thật khó quen!

Hình ảnh con người co ro trong tiếng gió gào  khiến tôi hình dung một lão già ngoại thất thập xo ro, cố thu mình cho nhỏ đi trước những trận gió hàn rát mặt. Con người và tuổi tác mới nhỏ nhoi, yếu đuối xiết bao trước thiên nhiên khắc nghiệt! Nhưng đọc tiếp câu sau, lại khiến tôi ngỡ ngàng bởi sự chuyển ý đột ngột của tác giả. Tưởng chừng co ro rồi sẽ than thở, kể kể tiếp về cái cảm giác rét buốt, khổ sở từ trong ra ngoài ấy. Nhưng không! ông không dừng ở hiện tại mà ngoảnh về quá khứ thời trai trẻ, tráng niên mà xót thương 1 thuở hào hùng của chính bản thân mình:

Xót thời lận đận, non cao, suối dài. Hình anh non cao, suối dài hoàn toàn chỉ mang tính tượng trưng chứ không còn chở nghĩa thực, nối 1 cách tự nhiên với khổ 4:

Chẳng chênh ai! Chẳng kém ai!
Nổi nênh như chiếc thuyền chài gió đưa…
Sóng xô, gió giật, mây mù,
Bao nhiêu trải nghiệm, chát chua  cuộc đời….

Vẫn toàn là những hình ảnh biểu trưng quen thuộc: con thuyền cuộc đời, giữa sóng xô, mây mù, vượt lên gió giật, nổi nênhtrải nghiệm đắng cay, chua chát vị đời, trong hồi ức tự hào, rằng mình cũng chẳng chênh lệch lắm với ai, càng chẳng kém ai trong cuộc sống hoạt động và công tác, hoàn thành nhiệm vụ vì dân vì nước.  Nhưng đây không phải là cái tự hào mang dáng vẻ bốc đồng, hiếu thắng, khoe khoang, hoặc công thần kiêu mạn mà là cái tự hào, bình tĩnh của người đã từng trải, lão thực ngẫm nghĩ, tự đánh giá về mình trên cả hai mặt: thành  công và thất bại, mà phần đắng cay, chua chát lại ngấm sâu hơn những ngọt bùi thắng lợi vẻ vang!

Hai câu kết bài đến vừa đúng lúc.

Câu trên trở lại với hình ảnh ban đầu và xuyên suốt cảm hứng đưa tới câu cuối cùng chồng tiếp 3 điệp từ ngồi để chỉ cái tư thế một mình, trong tuổi già yếu mỏi, cô đơn mà lo, nhớ, mà trầm ngâm ngẫm ngợi sự đời và bản thân từ hiện tại ngảnh về quá khứ xa xưa; lại từ quá khứ xưa xa quay lại hiện tại. Và tất nhiên, không thể không tưởng hướng tới tương lai, một tương lai dù ngắn ngủi và đã rõ kết cục trọn 1 vòng đời trong 1 thời gian chỉ có thể tính bằng tháng nữa… mà thôi (sáu mươi tính năm, bảy mươi tính tháng, tám mươi tính ngày, chín mươi tính khắc… (Tục ngữ)! Tâm trạng được xếp theo thứ tự: 1. lo 2. nhớ. 3. trầm ngâm… Những gì ông lo, ông nhớ, ta đã rõ ở những khổ trên. Còn ông đang trầm ngâm, nghiền ngẫm về những điều gì? ngoài những ám ảnh ấy, có lẽ chỉ có Hoàng Gia Cương mới tỏ! Chúng ta – bạn đọc, cũng chỉ có thể đoán phỏng từ những kinh nghiệm riêng của mình thì cũng chỉ có tác giả mới biết nó sẽ đồng cảm, chia sẻ được bao nhiêu?!

Như vậy, đó cũng là 1 cái kết gợi mở, trĩu nặng tâm tư buồn. Nỗi buồn tuổi già thêm một lần được định vị và ngân nga cùng với tiết lập đông năm Giáp Ngọ (2014); nỗi buồn sáng trong và nhân hậu.

HoavaOng

CHỚM ĐÔNG

Hoàng Kim

Họa thơ cậu Hoàng Gia Cương

Phương Nam nắng ấm suốt ngày
Chớm đông
đừng tưởng tiết này là xuân
Dẫu rằng xuân đến tự xuân
Đùng quên ủ mộng để mầm nõn xanh !

Giao mùa trở gió đã đành
Lắng nghe trời chuyển đành hanh chuyện người
Việc đời trầm tĩnh thảnh thơi
Lắng nghe thiên hạ đến hồi trớ trêu …

Cơ trời con tạo xoay theo
Bùi ngùi thương chốn dân nghèo quê Choa
Miếng khi đói, gói khi no
Rưng rưng chốn cũ, mà chưa tỏ lòng …

Dọn vườn viết sách thung dung
Ban mai sớm, giấc xuân nồng thảnh thơi
Trạng Trình thỏa chí rong chơi
Vịnh mùa Đông lão mai cười gió Đông ! (*)

Chớm Đông nhớ tiết Đông phong
Phương Nam trời ấm Đông không gợn buồn!

(*) Xem thêm:
Hoàng Gia Cương blog
Nguyễn Công Trứ thông reo ngàn Hống

Bài viết mới trên TÌNH YÊU CUỘC SỐNG
CNM365, ngày mới nhất bấm vào đây cp nht mi ngày

 

Video yêu thích

Vietnamese Dan Bau Music


Vietnamese food paradise
KimYouTube

Trở về trang chính
Hoàng Kim  Ngọc Phương Nam  Thung dung  Dạy và học  Cây Lương thực  Dạy và Học  Tình yêu cuộc sống  Kim on LinkedIn  Kim on Facebook  KimTwitter  hoangkim vietnam  Trở về đầu trang Gạo Việt chất lượng và thương hiệu

24 tiết khí lịch nhà nông

ThangBaymuaNgau

TÌNH YÊU CUỘC SỐNG. 24 TIẾT KHÍ LỊCH NHÀ NÔNG. 23 tháng 8 là ngày mưa ngâu  Mong em đừng quên ngày này Xử Thử. Em học để làm 24 tiết khí Mộc mạc hát vần bài học đầu tiên.

24tietkhi

Qua Xử Thử đến tiết trời Bạch Lộ
Sau Mưa Ngâu đến Nắng nhạt đấy em.
Tiết Thu Phân khoảng 23 tháng 9
Đối lịch nhà nông em nhớ đừng quên.

Tiết Hàn Lộ nghĩa là trời mát mẻ
Kế tiếp theo là Sương Giáng (sương mù)
23 tháng 10 mù sa dày đặc
Thuyền cỏ mượn tên” nhớ chuyện Khổng Minh.

24 tiet khi PhanLanHoa

23 tháng 11 là ngày tiểu tuyết
Việt Thường La Bàn Ví Dặm Ân Tình
8 tháng 12 là ngày đại tuyết
22 tháng 12 là chính giữa đông.

6 tháng Một bắt đầu rét nhẹ
21 tháng Một trời lạnh cắt da
4 tháng Hai ngày xuân mới đến
20 tháng Hai Thiên Địa Nhân hòa...

Đất cảm trời thương, lòng người gắn bó
Dẫu khó vạn lần khéo liệu cũng xong
Em đừng ngại mùa Xuân rồi lâu đến
Bởi biết rằng năm tháng đó là em.

(tiếp vần liên hoàn … 24 tiết khí lịch nhà nông)

Chào ngày mới 23 tháng 8
Tháng bảy mưa Ngâu

Hoàng Kim

Tháng Bảy mưa Ngâu
Trời thương chúng mình
Mưa giăng
Ướt đầm vạt áo
Bảy sắc cầu vồng
Lung linh huyền ảo
Mẹ thương con
Đưa em về cùng anh.

Chuyến xe tốc hành
Chạy giữa trăm năm
Chở đầy kỷ niệm
Chở đầy ắp tình em
Từ nơi chân trời
Góc biển

Chàng Ngưu hóa mình vào dân ca
Con ngựa, con trâu
Suốt đời siêng năng làm lụng.
Thương con gà luôn dậy sớm
Biết ơn con chó thức đêm trường.

Em ơi !
Những câu thơ ông bà gửi lại
Đã theo chúng mình đi suốt thời gian.

Tháng Bảy mưa Ngâu
Đầy trời mưa giăng giăng
Thương nàng Chức Nữ
Em là tiên đời thường
Đầy đặn yêu thương

DSC02003

Tháng Bảy mưa Ngâu
Nhớ thương ai góc biển chân trời
Những cuộc chia ly
Đong đầy nỗi nhớ …

Chiêm bao mơ về chuyện cũ
Khói sương mờ ký ức thời gian
Chốn nào chúng mình hò hẹn
Nơi em cùng anh xao xuyến yêu thương

Ngắm mưa Ngâu tháng Bảy
Mưa, mưa hoài, mưa mãi
Mưa trong lòng người
Nên mưa rất lâu…

Mưa rơi như dòng lệ trắng
Đất trời thương nối một nhịp cầu.

Em ơi
Lời tình tự của nghìn năm dân tộc.
Như sắc cầu vồng
Nối hai miền xa cách
Để xa nên gần
Vời vợi nhớ thương.

Cầu vồng yêu thương
Cầu vồng yêu thương

Thơ và ảnh Hoàng Kim

HUYỀN THOẠI  NGÀY NGƯU LANG CHỨC NỮ

“Tháng Bảy mưa Ngâu” là chuyện tình cảm động Ngưu Lang Chức Nữ (1) có trong dân gian Việt Nam. Truyện về nàng tiên Chức Nữ xinh đẹp, phúc hậu, nết na yêu thương chàng trai Ngưu Lang khôi ngô, hiền lành, chăm chỉ. Họ yêu nhau say đắm, bất chấp sự xa xôi nghìn trùng của cõi Trời và cõi Người. Cảm động trước tình yêu son sắt thủy chung của hai người, mỗi năm Trời Phật đã nối duyên cho họ găp nhau một lần vào tiết tháng Bảy mưa ngâu trước rằm Trung Thu tháng Tám. Đó là dịp Trời gom góp của nhà Trời và sự cần mẫn suốt năm của Ngưu Lang Chức Nữ để làm thành chiếc cầu vồng bảy màu nối liền đôi bờ thăm thẳm cho họ được gặp nhau. Muôn vạn con quạ, con cò, con vạc, bồ nông, ngỗng trời đã hợp lực ken kín cầu Ô Thước để giúp Ngưu Lang và Chức Nữ gặp nhau. Những giọt nước mắt mừng tủi của hai người và sự cảm động của trời đất, chim muông đã hóa thành mưa ngâu. Theo Lịch Vạn Niên, ngày 20 tháng 8 năm 2015 (ngày 7 tháng 7 âm lịch) là ngày Ngưu Lang Chức Nữ (xem Âm Dương đối lịch ở cuối bài).

(1)

Thất Tịch

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia

Tranh khắc gỗ xưa của Nhật về ngày Thất Tịch, của Hiroshige (1797–1858)

Ngày Thất Tịch (Hán-Nôm: 𣈗七夕), theo văn hóa phương Đông, (Châu Á), nhất là các nước Đông Á và Đông Nam Á, là ngày lễ tình yêu được tổ chức vào ngày 7 tháng 7 Âm lịch, đôi khi được người phương Tây gọi là Ngày Valentine châu Á. Lịch sử về ngày này gắn bó với câu chuyện về Ngưu Lang Chức Nữ hoặc vợ chồng Ngâu với nhiều dị bản. Đây là ngày hội truyền thống ở Trung Quốc để các cô gái trẻ trưng bày các vật dụng nghệ thuật tự tạo trong ngày này và để cầu mong lấy được ông chồng tốt. Ngày này còn có các tên gọi khác như:

  • Khất xảo tiết (乞巧節; qǐ qiǎo jié – Lễ hội thể hiện tài năng)
  • Thất thư đản (七姐誕; qī jiě dàn – Sinh nhật cô em thứ bảy)
  • Xảo tịch (巧夕; qiǎo xì – Đêm kỹ năng).

Nhật Bản cũng kỷ niệm lễ hội này để kỷ niệm ngày gặp gỡ của Orihime (織姫 Chức Cơ) (tức sao Chức Nữ và Hikoboshi (彦星 Ngạn Tinh) (tức sao Ngưu Lang), gọi là lễ Tanabata (七夕). Tại Hàn Quốc là lễ Chilseok (칠석).

Mục lục

Lễ hội ở Nhật Bản

Lễ hội được cho là du nhập vào Nhật trong thế kỷ thứ 8 và phổ biến rộng từ thời kỳ Edo.

Nhật Bản, đặc biệt tại thành phố SendaiHiratsuka và vùng Tōhoku, lễ hội này còn được gọi là “Tanabata” và được tổ chức lần đầu tiên vào ngày 7 tháng 7 dương lịch hàng năm với nhiều hình ảnh trang hoàng được làm từ giấy, vào đêm trước, thường có bắn pháo bông tại công viên Nishi-kōen. Sau đó lễ hội tiếp tục được mở rộng ra tại nhiều vùng cho đến giữa tháng 8.

Theo phong tục, người dân xếp hình giấy theo 7 hình thông dụng, như cánh hạc (折り鶴; Orizuru), Kimono bằng giấy (紙衣; Kamigoromo), túi xách (巾着; Kinchaku), lưới (投網; Toami), bao (くずかご; Kuzukago),… để trang trí hoặc để tặng nhau để chúc may mắn, tốt lành.

Ngày lễ Thất Tịch theo dương lịch

Trong những năm gần đây:

  • 6 tháng 8 năm 2011
  • 23 tháng 8 năm 2012
  • 13 tháng 8 năm 2013
  • 2 tháng 8 năm 2014
  • 20 tháng 8 năm 2015
  • 9 tháng 8 năm 2016
  • 28 tháng 8 năm 2017
  • 17 tháng 8 năm 2018
  • 7 tháng 8 năm 2019
  • 25 tháng 8 năm 2020

Chú thích

Xem thêm

Hoàng Kim học để làm ở Ấn Độ