Làng Minh Lệ quê tôi

LÀNG MINH LỆ QUÊ TÔI
Hoàng Kim

Làng Minh Lệ quê tôi là liên khúc năm bài thơ Hoàng Kim gồm 1) Làng Minh Lệ quê tôi; 2) Lời thề trên sông Hóa; 3) Linh Giang và Đá Đứng; 4) Ta về với Linh Giang; 5) Linh Giang dòng sông quê hương. Kính tặng quê hương Quảng Bình đất và người , tấm lòng yêu thương của những người con xa xứ hai miền Nam Bắc nhớ về cội nguồn

Đất nặng ân tình đất nhớ thương
Ta làm hoa đất của quê hương
Để mai mưa nắng con đi học
Lưu dấu chân trần với nước non.

LỜI THỀ TRÊN SÔNG HÓA
Hoàng Kim

Sông Hóa ơi hời, ơi Linh Giang
Quê hương liền dải tụ trời Nam
Minh Lệ, Hưng Long hai bầu sữa
Hoàng Gia trung chính một con đường.

Sông Hóa ơi hời, Bạch Đằng Giang
Ta đến nơi đây chẳng một lần
Lời thề sông núi trời đất hiểu
Lời dặn lại của Đức Thánh Trần

Rào Nan Đá Dựng chốn sông thiêng
Nguồn Son Chợ Mới đẹp ân tình
Minh Lệ đình xưa thương làng cũ
Nguyện làm hoa đất của quê hương.

LINH GIANG VÀ ĐÁ ĐỨNG
Hoàng Kim

Con về Đá Đứng Rào Nan
Cồn Dưa Minh Lệ của làng quê hương
Linh Giang chảy giữa vô thường
Đôi bờ thăm thẳm nối đường tử sinh.

Bên này Bốn Miếu tinh anh
Bờ kia Đá Đứng kết thành Bắc Nam
Rào Nan, Chợ Mới, Nguồn Son
Làng xưa khoai lúa vẫn thơm láng giềng

Làng Minh Lệ quê tôi

TA VỀ VỚI LINH GIANG
Hoàng Kim


Ta về với Linh Giang
Làng Minh Lệ quê tôi
Về ký ức không quên
Ngã ba sông đời nghẹn chảy

Minh Lệ nước mắt quê hương
Rào Nan, Chợ Mới, Nguồn Son
Sông chảy giữa lòng người
Nước mắt chảy vào trong
Thăm thẳm một quê hương
Dòng sông đời thao thiết chảy…

Ta về với Linh Giang
Nhớ quay quắt người thân
Linh Giang ơi Linh Giang
Lời thề trên sông Hóa
Ta khóc lúc ra đi
Và khóc lúc trở về …

Ta về với Linh Giang

Cầu này nơi phà Gianh năm xưa
Nối con đường Bắc Nam sinh tử
Hoành Sơn, Linh Giang, Lũy Thầy
Tuyến công thủ ba tầng hiểm trở

Cuối một dòng sông là cửa biển
Thanh Khê nối đôi bờ hội tụ
Rào Nậy, Rào Nan, Nguồn Son
Bài ca Trường Quảng Trạch, Ba Đồn.
Linh Giang dòng sông quê hương

 linh-giang-dong-song-que-huong

LINH GIANG DÒNG SÔNG QUÊ HƯƠNG
Hoàng Kim
Hãy học thái độ của nước mà đi như dòng sông

Nhà mình gần ngã ba sông
Rào Nan, chợ Mới, nguồn Son, Quảng Bình
Linh Giang sông núi hữu tình
Nơi đây cha mẹ sinh thành ra con

“Chèo thuyền cho khuất bến Son
Để con khỏi chộ nước non thêm buồn “

Câu ru quặn thắt đời con
Mẹ cha mất sớm, con còn trẻ thơ

Ra đi từ bấy đến chừ
Lặn trong sương khói bến đò sông quê
Ngày xuân giữ vẹn lời thề
Non sông mở cõi, tụ về trời Nam.

Hoàng Kim
Nguồn: Làng Minh Lệ quê tôi https://hoangkimlong.wordpress.com/category/lang-minh-le-que-toi/ Thông tin gốc bảo tồn tại http://fa.hcmuaf,edu.vn/hoangkimlong và:  https://cnm365.wordpress.com/category/chao-ngay-moi-14-thang-11/;

(*) Ghi chú bài viết liên quan:

Hoàng Kim lưu Bài viết liên quan tại đây bài thơ Nhớ Cậu của Hoàng Kim và bài thơ Làng quê của nhà thơ Hoàng Gia Cương với lời bình thơ Làng quê của thầy giáo nhà văn Hoàng Minh Đức. Đây là ghi chú quan trọng để hiểu những sự thật lịch sử một thời

NHỚ CẬU
Chúc mừng Cậu cùng đại gia đình vui khỏe hạnh phúc


Mai trắng tóc người cũng trắng trong
Đường trần lên thấu đỉnh cao phong
Hoàng chi Mạc tộc ngời tâm đức
Phố nối đường cong chẳng thẹn lòng

Hoàng Kim


https://hoangkimlong.wordpress.com/category/nho-cau/ — cùng với Cương Hoàng Gia, Hoang Thuc TanHoàng Quý Thân.

LÀNG XƯA
Hoàng Gia Cương

Chỉ là mái rạ mái tranh
Chỉ là khóm chuối, khóm chanh, chỉ là…
Sắn khoai vui với dưa cà
Cao sang bánh đúc, bánh đa, bánh dầy!

Một thời sáo vút, diều bay
Một thời đánh đáo, đánh quay, một thời…
Phi trâu lên tận đỉnh đồi
Chọc ong vò vẽ, hát cười nghêu ngao!

Bờ tre, bụi duối, cầu ao
Nơi đâu chó cắn, chỗ nào gai đâm?
Trước xa, nay lại hoá gần
Cành cây thấp xuống, mảnh sân hẹp vào!

Đường về như thể chiêm bao
Nơi đâu yểng hót, chào mào chuyền cây?
Ngập ngừng tay nắm bàn tay
Tìm trong đôi mắt tháng ngày trẻ trung!

Sạm màu nắng bão mưa giông
Mái đình cong, mái chùa cong, mái đền…
Mảng tường lở lói vênh xiên
Cành đa gãy phủ một miền hoang vu! …

Người về tìm lại dấu xưa
Làng như cây lúa qua mùa hạn khô
Đạn bom cày xéo nát nhừ
Biết bao giờ
Đến bao giờ…
Làng xưa!

Thăm làng sao cứ ngẩn ngơ
Một con sáo sậu bất ngờ vụt bay!

Quảng Bình 7/1975
HGC

Lời bình bài “LÀNG XƯA”
của HOÀNG MINH ĐỨC

Thật vui mừng trong câu lạc bộ thơ văn Quảng Minh – một câu lạc bộ làng có tới hai nhà thơ xa quê (một nam một nữ) đã neo lại trong lòng người đọc những tình cảm thân thương và trân trọng. Hai anh chị đã có những bài thơ để đời, găm vào lòng người dân Minh Lệ quê tôi những câu thơ đầy cảm xúc buồn vui, nhung nhớ – đó là Trần Thị Thu Huề và Hoàng Gia Cương. Hai nhà thơ chưa phải là những tên tuổi lớn trong làng thơ Việt Nam nhưng họ là niềm tự hào của những người yêu thơ làng Minh Lệ.

Hoàng Gia Cương nổi tiếng với bài thơ “Em có về Hà Nội” được nhạc sỹ Thuận Yến phổ nhạc thành ca khúc “Giữa chiều thu Hà Nội”, hay bài “Rùa ơi” được bình trong chương trình thơ của Đài tiếng nói Việt Nam. Nhưng tôi thích nhất vẫn là bài “Làng xưa” của anh. Ai xa quê hương mà chẳng thương chẳng nhớ. Đó là lẽ thường tình. Đối với nhà thơ Hoàng Gia Cương, anh đã xa quê trong một hoàn cảnh rất đặc biệt. Ai có biết được hoàn cảnh đặc biệt ấy mới quý cái tình người, tình đất, tình yêu quê hương vô bờ bến trong con người và trong thơ của anh.

“Làng xưa” là một bài thơ lục bát rất hay, đến nỗi đọc xong ta cảm thấy xốn xang, ta như cảm nhận được dư vị ngọt ngào xen lẫn nỗi buồn man mác của một người con xa xứ sau bốn chục năm về lại:
Chỉ là mái rạ mái tranh
Chỉ là khóm chuối, khóm chanh, chỉ là…

Với điệp ngữ chỉ là được nhắc lại cuối câu đã đưa người đọc về với quá khứ kham khổ, nghèo đói và bình dị. Chỉ là “sắn khoai vui với dưa cà” , cao sang lắm mới có bánh đúc bánh đa thế mà nhà thơ vẫn nhớ da diết, nhớ đau đáu cái làng quê nghèo khổ ấy suốt cả cuộc đời.
Hay:
Một thời sáo vút, diều bay
Một thời đánh đáo, đánh quay, một thời…

Điệp ngữ một thời được lặp đi lặp lại cái hồn nhiên thơ ngây của thời thơ ấu. Vô tư lắm, trong sáng lắm. Không hề để ý đến biến đổi cuộc xoay vần của thế sự, cậu học trò nghèo đã “Phi trâu lên tận đỉnh đồi/ Chọc ong vò vẽ hát cười nghêu ngao”.

Bằng các câu hỏi tu từ, đâu rồi những: “Bờ tre, bụi duối, cầu ao/ Nơi đâu chó cắn, chỗ nào gai đâm?”. Hay “Nơi đâu yểng hót, chào mào chuyền cây?” ta thấy tâm trạng xao xuyến bâng khuâng đến nao lòng của nhà thơ khi trở về làng cũ – những câu thơ xao động lòng người.

Khi đã trở thành một chiến sỹ không quân, làm một kỹ sư vô tuyến điện, làm một nhà thơ nghĩa là đã trở thành một người lớn, sống giữa lòng thủ đô Hà Nội thì cảnh cũ, người xưa gần gũi, thân thương biết nhường nào. Nhà thơ đã đi tìm lại tuổi thơ của mình bằng những câu thơ gợi cảnh gợi tình. Cảnh vật ngày nay hình như cũng bé lại, gần hơn: “Trước xa nay lại hoá gần/ Cành cây thấp xuống mảnh sân hẹp vào!”. Trên đường về làng những kỉ niệm thân thương được tái hiện qua cái bắt tay bở ngỡ để rồi nhận lại những người xưa. Nhà thơ gặp ai cũng thấy như lạ, như quen. Họ đã tìm lại nhau qua ánh mắt ngập ngừng để nhớ lại một thời tuổi trẻ: “Đường về như thể chiêm bao/ Nơi đâu yểng hót, chào mào chuyền cây?/ Ngập ngừng tay nắm bàn tay/ Tìm trong đôi mắt tháng ngày trẻ trung”. Đọc đến đây tôi liên tưởng đến những câu thơ “Người nhà quê” của Trần Thị Thu Huề: “Lại về với cỏ ven đê/ Cảm phiền con sóng rủ rê bãi bờ/ Gặp người toóc rã rơm khô/ Cầm tay cầm phải câu thơ của mình”. Hai tâm hồn đồng cảm của hai người con xa xứ cùng nhịp, cùng phách, cùng tiết tấu trong bản giao hưởng của những “Người nhà quê” về thăm lại “Làng xưa”.

Ở hai khổ thơ cuối những hình ảnh thực tại dồn dập mà nhà thơ được chứng kiến trên đường về làng:
Sạm màu nắng bão mưa dông
Mái đình cong, mái chùa cong, mái đền
Mảnh tường lở lói vênh xiên
Cành đa gãy phủ một miền hoang vu! …

Những cảm thức dồn nén làm cả không gian như đặc quánh lại. Đến đây thì thể thơ lục bát đã được biến thể, nhịp thơ gấp gáp, khắc khoải, cồn cào. “Biết bao giờ/ Đến bao giờ…/Làng xưa!”. Nhà thơ hoài niệm tiếc nuối những nét văn hoá làng quê bị đạn bom, thiên nhiên dập vùi, tàn phá. Bằng lối so sánh liên tưởng hình ảnh con sáo sậu ở hai câu thơ cuối bở ngỡ, ngơ ngác như gặp lại cố nhân rồi bay vụt. Phải chăng con sáo sậu thuở xưa đã từng đậu trên lưng con trâu xưa của nhà thơ hoài cổ Hoàng Gia Cương.

Một nhà nghiên cứu nước ngoài đã từng viết “Thơ vừa là nhạc, là hoạ, là tạc tượng”. Với thi pháp truyền thống, ngôn ngữ chắt lọc màu sắc sinh động, bài thơ như một khúc dân ca mang âm hưởng những bài hát ru làng Minh Lệ. Người và cảnh trong “Làng xưa” của Hoàng Gia Cương hiện lên như thực, như mơ cứ ám ảnh, bâng khuâng, day dứt mãi trong tôi.

HMĐ

Nguồn trích dẫn ghi chú quan trọng này: Cương Hoàng Gia cùng với Loc Cao kèm lời tiểu dẫn: “Năm 2013 nhà văn Hoàng Minh Đức, hội viên Hội Văn nghệ Quảng Bình đã bình một bài thơ HGC viết về quê hương từ mùa hè 1975, khi lần đầu tiên đưa bà xã về thăm quê, ngay sau ngày nước nhà thống nhất”: Bình luận văn nghệ với Hoàng Kim Hoàng Hữu Đức Hoàng Minh Việt Loc Cao Nicolas Hoàng Sơn Hoàng Hoàng Minh Giang Trần Thị Hoàng Liên Quý Thân Hoàng Hoang Dinh Long Yenlinh Hoang Hoang Lan Huong Mai Hoang oàng Hữu Hiền

Video yêu thích
http://www.youtube.com/user/hoangkimvietnam

Trở về trang chính
Hoàng Kim  Ngọc Phương Nam  Thung dung  Dạy và học  Cây Lương thực  Dạy và Học  Tình yêu cuộc sống  Kim on LinkedIn  Kim on Facebook  KimTwitter  hoangkim vietnam


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s