Làng Minh Lệ quê tôi

Que toi Hoang Gia Cuong

QUÊ TÔI
Hoàng Gia Cương

Tặng Minh Lệ một thời xa

Quê tôi nắng đỏ gió Lào
Bữa cơm hiếm gặp
Cháo rau là thường
Mẹ cha đau đáu tình thương
Một đời chắt bóp cố nhường phần con.

Lọt lòng đã biết đạn bom
Đã quen tiếng súng
Đã luôn ngủ hầm
Trơ gan đá sỏi chân trần
Áo loang miếng vá, manh quần nát bươm!

Nhọc nhằn trai gái lớn khôn
Chân – thành trụ chống
Tay – đòn gánh khiêng
Ở đâu bi lụy ưu phiền
Ở đây yêu, ghét, chung, riêng rạch ròi.

Quê tôi, tôi hiểu quê tôi
Mặn mòi vị muối
Thơm bùi vị khoai
Tiếng nghe trọ trẹ mà vui
Đói cơm rách áo nhưng lời thẳng ngay.

Trải bao đông tháng hạ ngày
Đổi thay thời thế chẳng thay đổi tình
Đậm đà bát nước chè xanh
Râm ran lối xóm ấm manh chiếu làng.

Chẳng nề “hèn” chẳng nề “sang”
Quê tôi như thể … một trang giấy bồi!

8/2014

*Giấy bồi là giấy được bồi bằng nhiều
lớp giấy mỏng, dùng để làm bìa, đóng hộp

(Ảnh 1: cầu Minh Lệ, HGC chụp
ảnh 2: sông Rào Nan, ảnh mượn từ FB Hoàng Kim)

LỜI CẢM NHẬN
Hoàng Kim
“Quê tôi” thơ Hoàng Gia Cương
Đặc trưng người Làng Minh Lệ
“Tìm hiểu con người Xứ Quảng”
Nguyên Ngọc đúc kết tuyệt vời.

* “Quê tôi” thơ Hoàng Gia Cương (FB HGC)
** Nguyên Ngọc (chủ biên) Tìm hiểu con người Xứ Quảng , Nhà Xuất bản Đà Nẵng 2005, 674 trang.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s