Cụ Trứ Nguyễn Ngọc Trìu trong tôi

CuTruNguyenNgocTriu

“Cụ Trứ Nguyễn Ngọc Trìu trong tôi” là chùm ảnh và bài viết của Hoàng Kim về Bộ Trưởng Nguyễn Ngọc Trìu đến Trung tâm Hưng Lộc năm 1987 thăm thành tựu tiến bộ kỹ thuật “trồng ngô lai xen đậu ở vùng Đông Nam Bộ” và  mô hình “nghiên cứu phát triển đậu rồng ở các tỉnh phía Nam”.

BotruongTriuthamdaurong

Hai công trình này do Viện Khoa học Kỹ thuật Nông nghiệp Miền Nam giới thiệu, đã được Bộ Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn công nhận là tiến bộ kỹ thuật nông nghiệp và được phát triển rộng rãi trong sản xuất.

Cụ Trứ Nguyễn Ngọc Trìu là một chính khách lớn, có cuộc đời và sự nghiệp dường như là cụ Nguyễn Công Trứ của thời đại Hồ Chí Minh. Mọi người khi nhắc đến Cụ đều nhớ ngay đến vị Chủ tịch tỉnh Thái Bình sinh ở Tây Giang, Tiền Hải đã làm rạng ngời “quê hương 5 tấn”, nhớ ông Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp trí tuệ, xông xáo và rất biết lắng nghe, sau này làm Phó Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng phụ trách mảng Nông – Lâm – Ngư nghiệp và Đặc phái viên của Thủ tướng Phạm Văn Đồng đối với vùng Nam Bộ . Cụ Trìu cũng là Chủ tịch Hội những người làm vườn Việt Nam, nơi tâm nguyện của ông được bạn thơ Thợ Rèn mến tặng’ “Danh vọng hão huyền như mây khói . Làm vườn cây trái để ngàn năm” .

Cụ Trứ Nguyễn Ngọc Trìu là một danh nhân lỗi lạc, một nhân cách lớn như nhà văn Nguyễn Tuân nhận xét: “Trìu làm lãnh đạo nhưng trước hết là một Con Người”.

Xin dâng nén tâm hương tưởng nhớ Người.

CUỘC ĐỜI CỦA CỤ NGUYỄN NGỌC TRÌU

Cuộc đời của cụ Nguyễn Ngọc Trìu thật hợp với bài thơ “thân phận làm người” và “Nợ quê” của nhà thơ Nguyễn Ngọc Trìu tác giả tập thơ “Ký ức mưa bay” (NXB Hội nhà văn, 2015) mà Trần Văn Hạc giới thiệu ở Văn học quê nhà. Bậc lão thành Nguyễn Ngọc Trìu chắc không phải là nhà thơ Nguyễn Ngọc Trìu mà đời có một Nguyễn Ngọc Trìu khác. Sách Khôn ngoan vua Solomong không hẳn là của vua Solomong, “Hiểu đời” của Chu Dung Cơ không hẳn là của Chu Dung Cơ. nhưng văn thơ ấy thật hợp và vận vào với con người ấy.

Một thiên lục bát tài hoa.
Lọc trăm thân phận chắt ra… phận đời. …
(Chắt ra phận người)
Đồng ta lúa vẫn xanh rì
Cái nghèo sao cứ trị vì mãi thôi
Về quê chả thấy ai đòi
Ở lâu thêm nữa… nợ dôi ra nhiều

Phận nghèo khó xót càng sâu
Con về trắng nửa mái đầu chưa nguôi.
Gió đồng an ủi xa xôi
Quê cha, đất mẹ một trời bao dung. …
(Nợ quê)

Bậc lão thành Nguyễn Ngọc Trìu thật hợp với vần thơ ấy. Ông sinh ra và lớn lên ở Tiền Hải Thái Bình, danh phận có được là nhờ thân phận và cuộc đời của chính những con người nơi ấy. Thái Bình là đất ‘quê hương năm tấn’ cũng là nơi xẩy ra sự kiện Thái Bình khơi nguồn cho nhiều vấn đề trong Nông nghiệp Việt Nam. Một vị tư lệnh nông nghiệp đi lên từ cây lúa, từ nghề làm vườn và đón nhận danh hiệu 70 năm tuổi Đảng trước đó ít tuần rồi trở về với đất thanh thản nhẹ nhàng.

Con người ấy thật đáng quý.

NGUYỄN NGỌC TRÌU MỘT NHÂN CÁCH LỚN

Cụ Nguyễn Ngọc Trìu có nhiều câu chuyện đời thường cảm động. Giáo sư tiến sĩ Nguyễn Tử Siêm chuyên gia khoa học Đất Việt Nam, Cố vấn trưởng Kỹ thuật Quốc tế, Bộ Ngoại giao & Phát triển Canada, nguyên Cục trưởng Cục Khuyến nông & Khuyến lâm, có nhiều năm công tác ở Viện Nông Hóa Thổ Nhưỡng bày tỏ sự kính trọng đối với Cụ qua lời kể: Tôi vừa ở Nha Tang lễ số 5 Trần Thánh Tông về, đông lắm, đặc biệt là những người làm Nông nghiệp là nông dân Thái Bình. Đời biết ơn ông, Dân rất công bằng. Không phải “quan” nào cũng được nhiều người luyên tiếc thế đâu”. “ Những năm 1980s tôi may mắn được tháp tùng Cụ làm việc ở một số nơi. Nhớ một lần đến nông lâm trường ở Hà Tĩnh, vùng biên giới Việt – Lào, bọn phỉ Lào nã pháo sang cả đêm không ngủ được. Ở miệng hầm, Cụ hỏi: “Rừng ở đây thế nào ?”. Tôi đáp: “Phía Tây các tỉnh Thanh, Nghệ, Tĩnh, Bình rừng còn khá nhất Miền Bắc ạ”. “Đất thì sao ?”. “Dạ, có loại tốt nhất Thế giới như bazan Phủ Quì, có loại dễ thoái hóa nhất như đất trên sa thạch ở đây. Đất rừng còn khá, đất nông nghiệp thì thoái hóa nghiêm trọng”. Cụ tiếp: “Các cậu làm khoa học về Đất phải phối hợp với bên Lâm nghiệp giữ rừng. Mất rừng là mất đất. Thử hình dung chỗ này mà đất trống đồi trọc thì dân ăn gì, bộ đội nấp vào đâu !”. Lần khác thăm các nông trường Phủ Quì, ở Đông Hiếu là nông trường dẫn đầu do anh hùng Nguyễn Văn Lang làm giám đốc. Chiều, cụ bảo đi dạo. Quả đồi giáp với xã Nghĩa Thuận mênh mông đất đỏ bazan, leo heo ít cây cà phê…. Cụ hỏi: “Cậu thấy sao ?”. “Thưa anh, đan xen thế này thì trâu bò phá hết, phải hào ngăn, rào chắn rồi mới thâm canh phục hồi cà phê, cao su được”, tôi trả lời kiểu phản ứng của một anh kỹ thuật. Cụ vỗ vai: “Rào gì nổi, dân đói, công nhân đói, tự túc lương thực,… phải sắp xếp lại đất đai”. Hôm sau Cụ chỉ thị nông trường phải bàn bạc với HTX cho dân mượn tạm đất. Ý tưởng ấy sau này trở thành chủ trương rà soát lại quản lý đất đai ở nông lâm trường quốc doanh, mới giảm được lãng phí đất đai và hài hòa mối quan hệ giữa doanh nghiệp nhà nước và cư dân địa phương”

CỤ NGUYỄN NGỌC TRÌU TRONG MẮT TÔI

Trong mắt tôi. Cụ Nguyễn Ngọc Trìu là hình ảnh của một người Chú, người Anh lớn nghề nông hiền lành phúc hậu. Trung tâm Hưng Lộc chúng tôi thời ấy làm được hai công trình có ý nghĩa tốt đối với sản xuất nông nghiệp của Viện Khoa học Kỹ thuật Nông nghiệp miền Nam. Đó là tiến bộ kỹ thuật “trồng ngô lai xen đậu ở vùng Đông Nam Bộ” và mô hình “nghiên cứu phát triển đậu rồng ở các tỉnh phía Nam”. Cụ đã củng Giáo sư Viện trưởng xuống thăm ngay và động viên mà không hề báo trước. Giáo sư Thông nói: “Lịch của Bộ trưởng đi miền Tây nhưng khi nghe Viện báo cáo, Bộ trưởng đã đề nghị lên thăm ngay. Hoàng Kim tranh thủ đưa Bộ trưởng đi thăm đồng cho kịp”.

Sau này, nhiều năm nhìn lại, tôi tâm sự với giáo sư Mai Văn Quyền và phó giáo sư Lê Văn Tố những người có nhiều tâm đắc về Cụ: “Thế hệ của các em thấm thoắt vậy mà đã trãi qua bảy đời Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn: Em vào đại học, đi bộ đội và trở về học tiếp đại học dưới thời của các cụ Hoàng Anh 1971- 1974, Võ Thúc Đồng 1974-1977, Võ Chí Công 1977-1979. Em bắt đầu vào Viện Khoa học Kỹ thuật Nông nghiệp Miền Nam năm 1980 và liên tục ở Viện 27 năm và trở về giảng dạy và nghiên cứu ở Trường Đại học Nông Lâm thành phố Hồ Chí Minh 8 năm cho tới lúc nghỉ hưu. Sự cống hiến cho khoa học nông nghiệp của thế hệ các em là dưới thời của các cụ Nguyễn Ngọc Trìu 1979- 1987, Nguyễn Công Tạn 1987-1997, Lê Huy Ngọ 1997-2004, Cao Đức Phát 2004- nay. Mỗi Bộ trưởng đều lưu lại dấu ấn riêng của mình tại mỗi thời kỳ, nhưng dấu ấn Bộ trưởng Nguyễn Ngọc Trìu thật ấn tượng. Em thích tập hợp tư liệu cho tác phẩm “Con đường lúa gạo Việt Nam” nói về con người đất đai và lương thực như sách “500 năm nông nghiệp Brazil” để nhìn nhận và đánh giá sâu sắc hơn dấu ấn nông nghiệp Việt trong lịch sử văn hóa. Trong chuỗi tiến hóa đó, rõ nhất là con người thời của mình đang sống”.

Cụ Nguyễn Ngọc Trìu một nhân cách lớn.

Hoàng Kim


TÌNH YÊU CUỘC SỐNG
CNM365, ngày mới nhất bấm vào đây   cập nhật mỗi ngày

Video yêu thích
KimYouTube
Trở về trang chính
Hoàng Kim  Ngọc Phương Nam  Thung dung  Dạy và học  Cây Lương thực  Dạy và Học  Tình yêu cuộc sống  Kim on LinkedIn  Kim on Facebook  Kim on Twitter

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s